
Dẫn nhập: Cột trụ của Phật Giáo là thuyết VÔ NGÃ. Thuyết Vô Ngã do chính Phật Thích Ca, giáo chủ của Phật Giáo giảng dạy. Trong kinh Pháp Cú 20:5-7 ghi lại lời dạy của Phật Thích Ca như sau: "Chư Hành vô thường (Mọi sự vật bị giới hạn đều là vô thường - luôn biến đổi) "Chư Hành là khổ (Mọi sự vật bị giới hạn đều là khổ - đời sống không có sự vui thỏa) "Chư Pháp vô ngã (Mọi pháp là vô ngã - "pháp" bao gồm sắc pháp tức vật lý và tâm pháp tức tâm lý) Chữ "pháp" là một thuật ngữ độc đáo trong Phật học, nó bao gồm tất cả những gì thuộc về thế giới vật lý lẫn những gì thuộc về thế giới tâm lý, nó bao gồm cả Niết Bàn. Theo giáo lý Nguyên Thủy (Theravàda) không có Ngã trong các pháp (mọi sự vật) cũng như không có Ngã trong con người. Trong Trung Bộ Kinh, Phật Thích Ca dạy rằng: "Hỡi các Tỳ Kheo, khi mà Ngã hay bất cứ cái gì thuộc về Ngã không có, thì quan điểm tư duy này: Vũ trụ là linh hồn, ta sẽ là linh hồn sau khi chết, sẽ trường cửu, tồn tại, vĩnh viễn bất biến, và ta sẽ hiện hữu như thế cho đến vô tận thời gian - quan điểm ấy có phải là hoàn toàn điên rồ chăng?" Từ thuyết Vô Ngã, Phật Thích Ca khai mở một chủ thuyết, về sau chủ thuyết này trở thành giáo lý cột trụ của một tôn giáo lớn gọi là Phật Giáo. Hơn 2500 năm đã trôi qua kể từ ngày Phật Thích Ca rao giảng thuyết Vô Ngã, hàng tỉ người trên thế giới đã tin vào thuyết này và cố gắng "tu tập" để có thể chiêm nghiệm được cái lý lẽ của thuyết Vô Ngã. Danh từ "Phật" dùng để gọi một người đã quán triệt Vô Ngã, thể nhập Không Tánh. Phật Thích Ca xưng rằng Ngài là Phật đã thành còn chúng sinh là Phật sẽ thành, nhưng trên 2500 năm qua, lịch sử chỉ ghi nhận có mỗi một mình Ngài Thích Ca tự xưng là Phật. Nói cách khác, chỉ có mỗi một mình người lập ra thuyết Vô Ngã xưng nhận là mình đã chứng nghiệm được thuyết ấy. Có phải thuyết Vô Ngã quá thâm diệu cho nên suốt hơn 2500 năm nay ngoài Phật Thích Ca ra không ai có đủ trình độ, khả năng, sự thông sáng, hoặc lòng nhiệt thành để giác ngộ? Bài viết này nhằm phân tích và phê bình thuyết Vô Ngã của triết Phật. Tác giả ước mong những điều được trình bày dưới đây sẽ xóa đi những huyền thoại về sự siêu việt của thuyết Vô Ngã. Định nghĩa một số từ ngữ: Ngã: Mỗi tôn giáo hoặc trường phái triết học có những định nghĩa khác nhau về Ngã, (Ngã là một danh từ Hán Việt). Một cách tổng quát, Ngã là một thực thể (một cái gì có thật), trường tồn và là một phần của con người, là một "cái tôi" tuyệt đối riêng biệt, không ai thay thế được, là phần làm chủ và trách nhiệm mọi tư duy, tình cảm, ý chí, hành động của con người. Tiếng Phạn (Sanskrit) gọi Ngã là "Atman", tiếng Anh gọi là "Self", tiếng Việt gọi nôm na là "cái Tôi" hoặc "cái Ta". Cơ-đốc Giáo (Christianity) gọi là Linh hồn (Soul). Triết Phật dạy rằng, một Ngã như vậy không có thật, mọi quan niệm về Ngã chỉ là ảo tưởng, mọi nhận thức về Ngã chỉ là ảo giác. Nhập Không Tánh: Trạng thái quán triệt (hiểu thấu đáo tường tận) Vô Ngã dẫn đến sự quán triệt Tánh Không của mọi pháp. (Tánh Không của mọi pháp là: vạn vật, kể cả "cái Ta" không có thật, không có tự tánh, không thể nắm bắt nên thật ra không sinh không diệt. Sự sinh và diệt mà chúng sinh kinh nghiệm mỗi ngày chỉ là sự sinh và diệt của những ảo ảnh.) Nhập Không Tánh tức đắc đạo, tức nhập Niết Bàn. Niết Bàn: Không phải là một nơi chốn như Thiên Đàng hay Hỏa Ngục mà là trạng thái giải thoát, an nhiên tự tại, nhờ thấu hiểu (giác ngộ) chân tướng của vạn vật là Không, nên chấm dứt và thoát ra ngoài mọi ý niệm, thoát mọi chấp Ngã (thoát khỏi sự cho rằng Ngã có thật), thoát mọi chấp pháp (thoát khỏi sự cho rằng mọi vật có thật, có tự tánh, có sinh, có diệt), thoát khỏi luân hồi, tức thoát vòng sinh tử. Pháp: (1) Chư Pháp: Mọi sự vật, sự việc trong thế giới vật lý lẫn thế giới tâm lý, kể cả Niết Bàn. (2) Phật pháp: Lời dạy của Phật Thích Ca. (3) Pháp môn: Phương cách tu tập để quán triệt Vô Ngã và Không Tánh. Theo Phật Thích Ca, có đến 84,000 Pháp môn. Các nhà Phật học không thống nhất với nhau về ý nghĩa của con số 84,000 pháp môn. Dưới đây là luận giải của tác giả: - Tứ Diệu Đế thiên biến = (4) X (1000) = 4000 - Bát Chánh Đạo vạn hóa = (8) X (10,000) = 80,000 - Pháp môn tu tập để Giác Ngộ = Tứ Diệu Đế thiên biến + Bát Chánh Đạo vạn hóa (4000 + 80,000 = 84,000 pháp môn) Phật: Người quán triệt, tức giác ngộ Vô Ngã (thấy và hiểu sự vận hành của mọi "pháp" như chúng vốn là như vậy, tức vạn vật chỉ là ảo giác) dứt mọi ý niệm (nguyên cớ tạo ra ảo giác) nên thoát vòng sinh tử (ra khỏi luân hồi), nhập Không Tánh (thoát Khổ, trở về Chân Không, đạt Niết bàn), trở thành Phật, tức Bậc Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác. Vô Minh: U mê, tăm tối, phát sinh ra những ý niệm không thật khiến tạo ra các ảo giác (các pháp của thế gian) dẫn đến những nhận thức sai lầm, tạo ra nghiệp lực, thu hút Tứ Đại (tạo thành thân xác), giam giữ chúng sinh miệt mài luân chuyển trong 12 yếu tố của Duyên Khởi (luân hồi). Nếu có 84,000 pháp môn giải thoát thì cũng có 84,000 cảnh giới vô minh. - Ngũ Uẩn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức (5) X (12) Yếu tố Duyên Khởi = 60 (sự Chấp Pháp) - Tam Độc: Tham, Sân, Si (3) X (8) Tám Thức: Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân, Ý, Tống Truyền, Tàng = 24 (sự Chấp Ngã) - Khổ: Chấp Pháp + Chấp Ngã X thiên biến = vạn hóa (60 + 24 X 1000 = 84,000 cảnh giới) * Khổ thiên biến mà thành ra vạn hóa: Khổ = thiên biến ---> vạn hóa. * Giác Ngộ vừa thiên biến mà vừa vạn hóa: Giác Ngộ = thiên biến + vạn hóa.
Chương I: Lập luận Vô Ngã (Anatta) của triết Phật
Phật Thích Ca lập thuyết Vô Ngã dựa trên các suy luận sau đây: A. Nhận định Duyên khởi: Được sinh trưởng trong môi trường văn hóa của Ấn Giáo, ít nhiều gì Đức Thích Ca cũng ảnh hưởng thuyết Nhân Duyên và Luân Hồi của Ấn giáo. Đối diện với cuộc sống, chứng kiến thế nhân sinh, lão, bệnh, tử - nhìn thấy vạn vật thành, trụ, hoại, diệt; Đức Thích Ca suy ra mọi sự vật đều giới hạn, tương đối và phụ thuộc lẫn nhau theo công thức sau đây: 1) Cái này có thì cái kia có (vì có hột lúa nên có cây lúa) 2) Cái này sinh thì cái kia sinh (vì cây lúa sinh ra hột lúa nên từ hột lúa lại sinh ra cây lúa khác) 3) Cái này không có thì cái kia không có (không có hột lúa thì không có cây lúa) 4) Cái này diệt thì cái kia diệt (hột lúa bị diệt thì cây lúa - sẽ sinh ra từ hột lúa ấy - cũng bị diệt) Theo Tương Ứng Kinh bộ II thì 12 yếu tố Duyên Khởi trong triết Phật là: 1. Vô Minh 2. Hành 3. Thức 4. Danh Sắc 5. Lục Nhập 6. Xúc 7. Thọ 8. Ái 9. Thủ 10. Hữu 11. Sinh 12. Lão - Tử (Ưu, Bi, Khổ não) Vô Minh sinh ra Hành, Hành sinh ra Thức, Thức sinh ra Danh Sắc, Danh Sắc sinh ra Lục Nhập, Lục Nhập sinh ra Xúc, Xúc sinh ra Thọ, Thọ sinh ra Ái, Ái sinh ra Thủ, Thủ sinh ra Hữu, Hữu sinh ra Sinh, Sinh sinh ra Lão, Tử, (Ưu, Bi, Khổ não). Từ nhận định đó (dựa vào thuyết Nhân Duyên và Luân Hồi của Ấn giáo), Đức Thích Ca lập ra thuyết Duyên Khởi, cho rằng mọi sự vật tương quan và luân chuyển trong một vòng tròn của luật Duyên Khởi (duyên=sinh ra, khởi=bắt đầu). B. Phân tích Ngũ Uẩn: Khi suy tư về bản thể của con người, Đức Thích Ca nhận thấy con người là một tổng thể bao gồm các phần thấy được, đụng chạm được và các phần không thấy được, không đụng chạm được. Đức Thích Ca phân tích con người thành Ngũ Uẩn. Uẩn là một tập hợp, một nhóm. Ngũ Uẩn (năm tập hợp) đó là: 1) Sắc Uẩn: Tức Thân + Tâm (được cấu tạo bởi Tứ Đại là đất + nước + gió + lửa), Sắc Uẩn bao gồm các Giác Quan (Căn) 2) Thọ Uẩn: Tức là những Cảm Thọ (cảm giác nhận được) do sự tiếp xúc giữa 6 Căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý) và 6 Trần (sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp) 3) Tưởng Uẩn: Tức là những Tư Duy phát sinh từ những Cảm Thọ, tạo ra các Khái Niệm 4) Hành Uẩn: Sự Lưu Chuyển của các Khái Niệm, biến Khái Niệm thành Hành Động. 5) Thức Uẩn: Sự Nhận Biết và Phân Biệt các Khái Niệm. Riêng Thức Uẩn chia làm 8 Thức khác nhau: a) Nhãn Thức là sự nhận biết và phân biệt các khái niệm do mắt nhìn thấy vạn vật.
b) Nhĩ Thức là sự nhận biết và phân biệt các khái niệm do tai nghe từ vạn vật.
c) Tỷ Thức là sự nhận biết và phân biệt các khái niệm do mũi ngữi được từ vạn vật.
d) Thiệt Thức là sự nhận biết và phân biệt các khái niệm do lưỡi nếm lấy từ vạn vật.
e) Thân Thức là sự nhận biết và phân biệt các khái niệm do thân thể tiếp xúc với vạn vật.
f) Ý Thức là sự nhận biết và phân biệt các khái niệm tổng hợp từ các khái niệm do 5 thức trên đem lại.
g) Mạt Na Thức (Manas Vijnãna) còn gọi là Ý Căn, là nơi phát sinh ra Ý Thức. Mạt Na Thức truyền các hệ quả (hạt giống - chủng tử) của những Khái Niệm đã biến thành hành động (pháp hiện hành) vào Tàng Thức và tống đưa các hệ quả đã nhuần thấm, chín mùi ra hiện hành, nên còn được gọi là Tống Truyền Thức. Mạt Na Thức khiến chúng sinh nhìn thấy một ảo giác về Ngã, là gốc của sự Chấp Ngã, là nguồn gốc của 4 phiền não căn bản: - Ngã Si (sự vô minh, u mê, ngu tối về bản ngã) - Ngã Ái (sự yêu thương quyến luyến bản ngã) - Ngã Kiến (sự nhìn thấy những sai lầm của bản ngã) - Ngã Mạn (sự kiêu căng, ngạo mạn cho bản ngã là cao cả hơn hết) Tương truyền Phật Thích Ca nói câu sau đây: "Thiên Thượng Địa Hạ Duy Ngã Độc Tôn". Nhiều người giải luận câu này cho rằng Phật Thích Ca có ý tuyên bố rằng: "Trên Trời Dưới Đất Chỉ Mình Ta (Phật Thích Ca) Đáng Tôn Quý". Thật ra, nếu quả thật Phật Thích Ca có tuyên bố câu này, thì chỉ là nhằm kiên định cái thuyết Vô Ngã mà thôi. Ý của câu đó có thể giải luận như sau: "Khắp vũ trụ (trên trời dưới đất) chỉ có cái NGÃ của chúng sinh là được chúng sinh tôn làm cao cả hơn hết (mặc dầu cái Ngã không có thực). h) A Lại Da Thức (Alaya Vijnãna) còn gọi là Tàng Thức. Thức này bao gồm 3 chức năng: - Năng Tàng: Chức năng chứa đựng, gìn giữ các chủng tử (hạt giống) của các pháp, tức chứa đựng những hệ quả của các hành động thiện cũng như ác của chúng sinh. - Sở Tàng: Chức năng ấp ủ, nhuần thấm những chủng tử được chứa trong Tàng Thức. Khi đã nhuần thấm, chín mùi thì các chủng tử này được Tống Truyền Thức tống đưa ra thành hành động. - Ngã Ái Chấp Tàng: Chức năng duy trì một ảo giác về cái Ngã (Chấp Ngã), yêu thương cái Ngã, độc tôn cái Ngã, và đó chính là lực lượng qui tụ Tứ Đại để kết thành thân xác chúng sinh. C. Suy luận Tánh Không:
Triết Phật không công nhận "Nguyên Nhân Đầu Tiên". Triết Phật cho rằng duyên khởi là vì Vô Minh (u mê, ngu tối). Vì u mê, ngu tối cho nên chúng sinh mới tưởng các pháp (vạn vật) là có thật, tức Chấp Pháp. Vì Chấp Pháp (cho rằng vạn vật là có thật) nên chúng sinh tưởng rằng mỗi pháp đều có tự tính, dẫn đến Chấp Ngã (cho rằng mỗi con người có một bản ngã, còn gọi là "cái Tôi", "cái Ta", hoặc Linh Hồn.) Ví như một lữ hành trong sa mạc nóng cháy, khao khát tìm được nước uống. Đến một lúc nào đó, sự khao khát nước uống cho cơ thể thiếu nước khiến cho người đó bị ảo giác thấy một vũng nước hay một ốc đảo giữa sa mạc: 1. Vũng nước hay ốc đảo có hình ảnh hiện ra nhưng không có thật (sắc tức thị không: tưởng là có mà thật ra không có). 2. Vũng nước hay ốc đảo tuy không có thật nhưng vẫn có hình ảnh hiện ra (không tức thị sắc: dù là chẳng có thật nhưng vẫn hiện ra như có thật). 3. Sự khao khát nước uống, bóng mát làm cho người lữ hành nhìn thấy ảo ảnh của vũng nước hoặc ốc đảo mà tưởng là nó có thật (vô minh khiến chúng sinh tùy theo các ý niệm mà nhìn thấy những hình ảnh [Danh Sắc] của vạn vật [các Pháp] và tưởng các pháp là có thật, tức Chấp Pháp). 4. Cái mệt mõi, khát nước của thể xác khiến cho người lữ hành ý thức rằng: "Tôi mệt", "Tôi khát", "Tôi cần uống nước", "Tôi cần nghĩ ngơi trong bóng mát" ... nhưng bóng mát không có thật, nước uống không có thật nên không thoả mãn được nhu cầu, sinh ra Khổ. (Vô minh khiến chúng sinh vì Chấp Ngã - tưởng mình là có thật, mà sinh ra Chấp Pháp - tưởng các pháp là có thật. Ví như người lữ hành tưởng là thể xác mình có thật, cho rằng sa mạc có thật, mặt trời có thật, vũng nước có thật, ốc đảo có thật nên đau khổ vì cát nóng, nắng cháy, vì thân thể bị mất nước, vì thèm được uống nước nhưng vũng nước không có thật, vì thèm được núp bóng mát nhưng ốc đảo không có thật.) D. Lập thuyết Vô Ngã: Sự luận giải về thuyết Vô Ngã của triết Phật có thể tóm tắt như sau: Từ vô lượng kiếp, chúng sinh quay cuồng trong vòng luân hồi sinh tử, bởi vì trong một lúc nào đó, ở thời quá khứ vô cùng khởi (có thể đến hàng tỉ tỉ tỉ năm về trước!) vì u mê, ngu tối (Vô Minh) mà chúng sinh phát khởi các ý niệm hoặc thiện hoặc ác (Hành). Những ý niệm này hình thành các khái niệm (Thức). Các khái niệm tạo ra những hiện tượng tâm lý và vật lý tức là ảo ảnh về vạn vật (Danh Sắc). Ảo ảnh khiến sinh ra các giác quan và ý thức (Lục Nhập). Các giác quan và ý thức phát sinh ra sự đụng chạm và tiếp xúc (Xúc). Sự đụng chạm và tiếp xúc đem lại cảm giác và nhận định (Thọ). Cảm giác và nhận định sinh ra sự ham muốn (Ái). Sự ham muốn tạo thành ý chí bám víu, giữ lấy (Thủ). Ý chí bám víu, giữ lấy kết tinh thành thực thể (Hữu). Thực thể trở thành sự sống (Sinh). Sự sống suy tàn rồi tiêu tan dẫn đến già cỗi và sự chết (Lão - Tử), cùng những lo, buồn, đau đớn. Chu trình này sẽ tái diễn đến vô lượng lần, mỗi lần là một kiếp, trong tương lai vô cùng tận. Trong chu trình Duyên Khởi (12 yếu tố kể trên) mỗi yếu tố vừa là nhân của yếu tố này mà là quả của yếu tố kia. Tùy theo những ý niệm phát sinh mà Tứ Đại (đất, nước, gió, lửa) kết thành thân xác của chúng sinh. Thân Tứ Đại sinh ra khi hội đủ Pháp hiện hành và chết đi khi Pháp hiện hành đã hết, đó là một kiếp của chúng sinh. Tuy nhiên, trong một kiếp đó sự luân chuyển, thể hiện của các Pháp hiện hành đã tạo ra các nhân thiện hoặc ác khác (Chủng Tử) và được Tống Truyền Thức đem cất giữ vào Tàng Thức. Khi những chủng tử này đã được thấm nhuần trong Tàng Thức thì Tống Truyền Thức phóng chúng ra thành các Pháp Hiện Hành mới, thu hút Tứ Đại, tạo ra một thân xác mới. Tiến trình này được gọi là Nghiệp Lực. Nghiệp lực cứ khiến cho chúng sinh quay cuồng trong chu trình bất tận của Duyên Khởi nghĩa là chúng sinh có thể trải qua vô lượng kiếp! Trong 12 yếu tố của Duyên Khởi, nếu phá được Vô Minh thì diệt được Hành. Hành không có thì diệt được Thức. Thức không có thì diệt được Danh Sắc. Danh Sắc không có thì diệt được Lục Nhập. Lục Nhập không có thì diệt được Xúc. Xúc không có thì diệt được Thọ. Thọ không có thì diệt được Ái. Ái không có thì diệt được Thủ. Thủ không có thì diệt được Hữu. Hữu không có thì diệt được Sinh. Sinh không có thì diệt được Lão, Tử, Ưu, Bi, Khổ não. Làm sao để phá được Vô Minh? Bằng cách quán triệt chân tướng của sự vật (các pháp) chỉ là KHÔNG! Như vậy, muốn thoát khổ (được giải thoát) con người cần phải quán triệt Chân Tướng của sự vật, của chính mình. Khi quán triệt Chân Tướng của sự vật, của chính mình, thì sẽ Giác Ngộ, nghĩa là nhận ra vạn vật, trong đó có mình, chỉ là ảo giác, không có thật. Có thể nói như sau: Những gì tôi nhận thấy chung quanh tôi hoặc về chính tôi chỉ là ảo giác. Tại tôi tưởng là chúng có thật cho nên có cái tôi yêu thích, có cái tôi ghét bỏ, có cái tôi khao khát, có cái tôi tìm cầu, có cái tôi muốn nắm giữ, có cái tôi muốn vứt bỏ... và khi không thoả mãn được ý mình thì tôi khổ. Cho đến lúc tôi nhận ra, vạn vật, trong đó có tôi, đều không có thật, đều Vô Ngã, thì tôi hết khổ, tôi nhập Niết Bàn.
Chương II: Giá Trị Của Thuyết Vô Ngã Một thực tế không thể phủ nhận được là trên 2500 năm nay, kể từ ngày thuyết Vô Ngã ra đời, ảnh hưởng của thuyết Vô Ngã và của những phó phẩm ra từ thuyết ấy đã gây thêm phấn khích cho các tư tưởng vô thần. Vô Ngã không còn giới hạn trong phạm vi triết học mà đã trở thành một thứ "giáo lý tôn giáo" mang ít nhiều ảnh hưởng đến các luồng tư tưởng vô thần rải rác khắp Aâu, Á. Đây là sự hiểu biết cá nhân của một người dốc lòng tìm hiểu đạo Phật bởi động cơ thực tâm học hỏi những lời dạy dỗ của Phật Thích Ca để mong tìm đến Chân Lý. Nếu những gì được trình bày trong bài viết này giúp đem lại vài điều suy tư cho độc giả về Hữu Ngã và Vô Ngã thì người viết đã mãn nguyện lắm rồi! A. Một nguồn sông hai dòng chảy Mỗi một con người được sinh ra bình thường trên đời đều phải đối diện với những nghi vấn muôn đời của nhân loại. Bởi lẽ nhân loại muốn truy tìm về nguồn gốc, ý nghĩa, và mục đích của đời người. Tôn giáo là nổ lực của con người, muốn đem lại cho nhân loại những câu trả lời cho các nghi vấn ấy. Phần nhiều các tôn giáo lớn xuất phát từ Á Châu. Phải chăng Á Châu là cái nôi của nhân loại? Phải chăng mọi nền văn minh của nhân loại đều bắt nguồn từ cái nôi ấy? Ấn Độ giáo (Hindu) gọi tắt là Ấn giáo, khởi phát tại Ấn Độ khoảng 1500 năm trước Công Nguyên, vốn đã có một vai trò lịch sử, triết học và tôn giáo quan trọng trong vùng nầy. Thuyết Duyên Khởi của Phật Thích Ca ảnh hưởng rất nhiều từ thuyết Nhân Duyên và Luân Hồi của Ấn giáo. Điều quan trọng là Đức Thích Ca đã dựa trên cở sở của thuyết ấy để triển khai thành giáo lý Vô Ngã. Nếu có thể ví Ấn giáo như một dòng sông chảy về phương Nam thì Phật Giáo là một dòng tách ra từ thượng nguồn của dòng sông ấy và chảy ngược về phương Bắc. Bởi vì, ngoài sự nhận định giống nhau của thuyết Nhân Duyên và thuyết Duyên Khởi thì Ấn giáo và Phật Giáo hoàn toàn khác biệt. Trong khi Ấn giáo cổ xúy cho Ngã (Atman - The Innermost Self) và đề cao một Thực-Thể-Cao-Siêu-Tuyệt-Đối (Brahman - The Ultimate Reality) thì Phật Giáo lại phủ nhận cả hai. 1. Dòng chảy Ấn giáo Ấn giáo và Phật Giáo đều khởi đầu thuyết Nhân Duyên và Duyên Khởi bằng Vô Minh (ngu dốt, u mê, tăm tối) nhưng trong Ấn giáo có một chủ thể, một Ngã, một cái tôi vì vô minh mà đi tìm những thỏa mãn bên ngoài bản ngã đích thực cho nên dẫn đến hậu quả đau khổ vì không bao giờ có thể thỏa mãn được với cái “bản ngã giả định” đó. Từ đó, quan điểm Nghiệp lực (Karma) được suy diễn ra để dẫn cái tôi đi từ "kiếp" này sang "kiếp" khác, cho đến khi nó bừng tỉnh nhận ra bản ngã đích thực của mình (bản lai diện mục) và trở về hội nhập với Thực-Thể-Cao-Siêu-Tuyệt-Đối, còn gọi là Đại Ngã (Brahman). Ấn giáo gọi bản ngã đích thực của một người là Atman, bản ngã đích thực này không hề thay đổi. Bên cạnh đó, con người còn có bản ngã vật chất vô thường (thể xác, tư tưởng, cảm xúc). Vì con người tập chú vào bản ngã vật chất quá nhiều, miệt mài tìm kiếm hạnh phúc trong một vũ trụ vật chất cũng vô thường (luôn luôn biến đổi) cho nên không bao giờ tìm gặp hạnh phúc mà chỉ gặt hái những đau khổ thất vọng. Thật ra, hạnh phúc theo Ấn giáo, là sự ý thức về bản ngã đích thực và mối quan hệ giữa bản ngã cá nhân (Tiểu Ngã) với Đại Ngã. Khi con người bừng tỉnh từ trong quá trình u mê tăm tối tìm kiếm, nhận thức được bản ngã đích thực của mình, là lúc con người trở về với chân hạnh phúc và được giải phóng khỏi luân hồi, khỏi mọi đau khổ. Thí dụ sau đây có thể dùng để minh họa cho ý tưởng nói trên: Một ông Vua nằm mơ thấy mình là một tên ăn mày đói rách, hạ tiện… lúc nào cũng khao khát được ăn no mặc ấm nhưng suốt giấc mơ không bao giờ sự khao khát ấy được thoả mãn, cho nên ông vua có cảm giác đau khổ. Trong một giấc mơ khác, ông vua mơ thấy mình là một tên lính và khao khát được trở thành một viên soái tướng oai vệ, suốt cả giấc mơ sự khao khát ấy cũng không bao giờ được thỏa mãn nên ông vua lại có cảm giác đau khổ. Tiếp thêm một giấc mơ khác, ông vua mơ thấy mình là một tay phú hộ giầu có, nhưng chiến tranh loạn lạc nổi lên của chìm, của nổi đều tiêu tán và phú hộ biến thành cùng đinh khiến cho ông vua có cảm giác tiếc nuối, đau đớn… Những giấc mơ của ông vua có thể liên kết với nhau bằng một chi tiết nào đó, và hết giấc mơ này tiếp giấc mơ khác cho đến khi ông vua mơ thấy mình làm vua, vui sướng quá… bừng tỉnh, và thấy mình là vua thật! Trong Ấn Giáo, sự giác ngộ và giải thoát không bỗng nhiên như sự giác ngộ của Phật Thích Ca. Muốn diệt vô minh để chấm dứt luân hồi, người tin theo Ấn giáo phải trả hết những nghiệp xấu đã gây ra và phát huy những nghiệp lành. Chỉ khi nào sự thăng tiến của tâm linh tiến đến mức độ chỉ làm ra những việc lành, lúc ấy con người mới bừng tỉnh khỏi cơn mê truyền kiếp, nhận thức được bản ngã đích thực, rời khỏi luân hồi trở về hội nhập vào Đại Ngã. 2. Dòng chảy Phật Giáo Trong Phật Giáo, một người có thể đạt đến giải thoát một cách tiệm tiến qua sự thăng tiến của tâm linh như trong Ấn giáo (chữ tâm linh dùng ở đây cho Phật Giáo là dùng một cách gượng ép, có lẽ chỉ nên dùng chữ TÂM). Tuy nhiên, điểm hệ trọng hoàn toàn khác biệt giữa Phật Giáo và Ấn giáo đó là Phật Giáo phủ nhận Tiểu Ngã (cái tôi của mỗi người) lẫn Đại Ngã. Sự phủ nhận đó được thể hiện trong chính câu nói của Đức Thích Ca nói với các đệ tử nhằm phản bác niềm tin về Ngã và Đại Ngã trong Ấn giáo: "Hỡi các Tỳ Kheo, khi mà Ngã hay bất cứ cái gì thuộc về Ngã không có, thì quan điểm tư duy này: Vũ trụ là linh hồn, ta sẽ là linh hồn sau khi chết, sẽ trường cửu, tồn tại, vĩnh viễn bất biến, và ta sẽ hiện hữu như thế cho đến vô tận thời gian - quan điểm ấy có phải là hoàn toàn điên rồ chăng?" (Trung Bộ Kinh) Quan điểm nói trên dẫn đến kết luận: Vạn vật vô ngã, đã vô ngã thì không có tự tánh (không có bản thể). Vì vạn vật đều là vô ngã, không có tự tánh nên vạn vật là KHÔNG. Bản tánh chân thật của vạn vật là KHÔNG. Mọi hiện tượng thấy được và không thấy được (vật lý và tâm lý = sắc tướng và vô sắc tướng) đều liên tục biến đổi cho đến khi chúng trở về trạng thái thật, tức là KHÔNG. Cho nên, chỉ cần thấy được tánh không của vạn vật sẽ ý thức được vạn vật vô ngã và lập tức dứt mọi phiền ưu lao khổ, hội nhập Niết Bàn, tỉ như người vừa choàng tỉnh ra khỏi cơn ác mộng, trở về với đời sống thực tế. (Đây chính là điểm "hốt nhiên giác ngộ" trong Phật Giáo mà Ấn giáo không có.) Người chưa giác ngộ cũng ví như người còn ở trong cơn ác mộng, vì tâm cứ bám víu vào những hiện tượng xảy ra trong cơn ác mộng nên giấc ngủ càng say và ác mộng càng nhiều, ác mộng này kết nối và sinh ra ác mộng khác… Phật Thích Ca dạy rằng có 84,000 pháp môn (con đường tu tập để giác ngộ). Không một kinh sách nào liệt kê hay phân loại 84,000 pháp môn mà Đức Phật khẳng định. Tuy nhiên, có thể tin rằng con số 84,000 chỉ là một con số tượng trưng chỉ về số nhiều đếm không xuể như phương ngôn "hằng hà sa số" (số lượng cát ở sông Hằng=vô lượng pháp môn tu). Khi nói có 84,000 pháp môn tu tập để đạt đến giải thoát, hoặc nói có 84,000 sinh mạng trong một ly nước chỉ là một cách nói biểu tượng. Điều có thể chắc chắn đó là những pháp môn tu tập mà không một pháp môn nào giống pháp môn nào (về điểm này thì Ấn giáo và Phật Giáo giống nhau, tỉ như chất nước của hai dòng chảy cùng phát xuất từ một nguồn). Hơn 2500 năm nay, ngoài Phật Thích Ca tự tuyên bố mình đắc đạo, chưa một người nào tự cho mình đã đắc đạo như Phật Thích Ca, chính vì đó mà không có ai kiểm nghiệm thêm được một pháp môn nào khác ngoài pháp môn mà qua đó Đức Thích ca giác ngộ thành Phật: Pháp môn Thiền Định! Nhờ thiền mà Đức Thích Ca giác ngộ được Vô Ngã. B. Giá trị của thuyết Vô Ngã về mặt triết học 1. Ý tại ngôn ngoại? Thuyết Vô Ngã của triết Phật tự làm cho mình mâu thuẫn với chính mình. Trên cơ sở và phương pháp lý luận, Thuyết Vô Ngã rất dễ bị phản biện, vì Vô Ngã luôn luôn có chung một mẫu số với Hữu Ngã: Nếu không có Ngã thì "cái gì" đau khổ? "cái gì" tạo nghiệp và chuyển nghiệp? "cái gì" suy tư? ”cái gì" đi tu? "cái gì" giác ngộ? "cái gì" nhập Niết Bàn? "cái gì" giảng dạy và viết ra thiên kinh vạn quyển tràn lan? Một câu hỏi khác cũng rất "hóc búa": Nếu con người của Đức Thích Ca là "không thật" thì chân lý Vô Ngã do Ngài tìm ra "có thật" hay không? Bởi vì thuyết Vô Ngã là một sản phẩm tối cao, cuối cùng, và chân thật của trí tuệ mà trí tuệ đó ở trong một chủ thể tên là Thích Ca, nếu Thích Ca vốn là Vô Ngã, tức là không có thật; thì cái trí tuệ "của" Thích Ca cũng không có thật, suy ra chân lý Vô Ngã mà trí tuệ không có thật ấy nhìn thấy cũng chỉ là ảo ảnh. Lý lẽ rõ ràng nầy đã đánh bại thuyết Vô Ngã dễ dàng. Trên một phương diện khác, các bậc trí thức Phật Giáo cho rằng thuyết Vô Ngã gặp khó khăn về mặt lý luận bởi vì ngôn ngữ không đủ để chuyên chở những điều vi diệu của tư duy. Người xưa từng nói: "Ý tại ngôn ngoại" nghĩa là cái ý tứ nằm ở ngoài lời nói, lời nói không sao diễn đạt được những điều mà tư duy chứng nghiệm. Nhưng nói thế khác nào bảo rằng tất cả giáo lý Phật Giáo đều chưa nói lên được chân lý, ai bám vào nó là sai lầm! Bởi, Đức Thích ca xưng nhận mình là người chỉ đường cho chúng sinh đến với chân lý mà chân lý không được giải bày minh bạch, khúc triết thì làm sao thế nhân có thể lãnh hội được, nhất là thế nhân đã u mê tăm tối từ vô lượng kiếp? Phải chăng đây chính là nguyên cớ khiến cho xưa nay chưa có ai khác ngoài Đức Thích Ca đắc đạo thành Phật? Cũng có những nhà nghiên cứu Phật học giảng rằng, cái NGÃ mà Đức Thích Ca khẳng định không có thật đó, chỉ là những cái "Ngã giả định" được thêu dệt nên trong tâm trí của con người. Cái Ngã giả định này đã được đề cập trong Ấn giáo. Ấn giáo phân biệt rõ ràng một bản ngã giả định và một bản ngã đích thật. Phật Giáo thì tuyên bố vạn vật vô ngã rồi thêm vào thuyết "sắc không" khiến cho giới bình dân đại chúng không thể nào thấu triệt cái lý luận của thuyết Vô Ngã; trong khi đó, những bậc thượng trí, dốc lòng đi tìm chân lý của sự giải thoát khỏi đau khổ thì miệt mài chiêm nghiệm thuyết Vô Ngã như những học sinh ưu tú, hiếu học, kiên trì cố giải cho được một phương trình không có nghiệm số! Chính giữa giới bình dân đại chúng và những bậc thượng trí lại có thành phần những kẻ chẳng hiểu biết gì về Phật pháp, chỉ thuộc lòng một số kinh sách, đem ra nói như vẹt để gạt gẫm thiên hạ nhằm thu lợi về danh, sắc, tài vật… Nhưng giảng về Vô Ngã như thế khác nào cho rằng Phật Giáo cũng "ngầm" công nhận một bản ngã đích thật như Ấn giáo? Phật Giáo khẳng định mọi pháp đều vô ngã (kể cả Niết Bàn) thì làm gì "có" một cái Ngã nào trong Phật Giáo? Sự vi diệu của thuyết Vô Ngã là ở chỗ: ngay cả Niết Bàn cũng Vô Ngã! Như vậy, ý nghĩa đích thực của Vô Ngã là gì, xét về mặt triết lý? Để có thể định nghĩa được Vô Ngã, có lẽ trước hết chúng ta phải tìm hiểu về Niết Bàn, là cứu cánh của Phật Giáo. 2. Niết Bàn Trong Kinh Itivuttka và Udana, Phật Thích Ca dạy về Niết Bàn như sau: "Này chư tỳ khưu, có một trạng thái không sanh (ajata), không khởi phát (abhuta), không được cấu tạo (akata), và không tùy thế (asamkara). Nếu không có trạng thái không sanh, không khởi phát, không cấu tạo, và không tùy thế, ắt không thể có lối thoát cho cái có sanh, có khởi phát, có cấu tạo, và tùy thế. Do sự kiện có trạng thái không sanh, không khởi phát, không cấu tạo, và không tùy thế, nên mới có lối thoát cho cái có sanh, có khởi phát, có cấu tạo, và tùy thế." Niết Bàn, Nam Phạn gọi là "Nibbana", Bắc Phạn gọi là "Nirvana". Theo định nghĩa của Bắc Phạn thì "Ni" là một hình thức phủ định, là KHÔNG, và "vana" là DỆT. Dệt ở đây là dệt những ái dục từ kiếp này qua kiếp khác. Như vậy, Niết Bàn có nghĩa là chấm dứt hay không có, hay tách rời ra khỏi sự thèm khát, ham muốn. (Những tư tưởng nầy rất thích hợp với giới người sống lang thang vô định để triền miên suy tư và tự cho mình là kẻ thao thức chân lý trong xã hội Aán Độ vào thời xưa và còn rải rác thời nay). Đức Thích Ca dùng những danh từ sau đây để gọi Niết Bàn: An toàn (Khema), Bất khả diệt (Akkhara), Bất tùy thế (Asamkhata), Chỗ nương tựa tối thượng (Paràyana), Duy nhất (Kevala), Giải thoát (Mutti), Hạnh phúc (Siva), Siêu thế (Lokuttara), Tối cao (Para), Tối thượng (Anuttara), Trọn vẹn (Tana), Tuyệt đối trong sạch (Visuddha), Vắng lặng (Santi), Vĩnh cửu (Amata), Vô song (Anupameya), Vô tận (Ananta), Vượt ra ngoài (Pàra), v.v… Có hai hình thức đạt Niết Bàn, trong kinh Itivuttaka, Đức Thích Ca dạy rõ về Vô dư Niết Bàn và Hữu dư Niết Bàn. Lấy trường hợp đắc đạo đạt Niết Bàn của Phật Thích Ca ra xét nghiệm thì ngay sau khi giác ngộ Vô Ngã Đức Thích Ca lập tức thành Phật (người giác ngộ) đạt Niết Bàn, ấy gọi là Hữu dư Niết Bàn (Sopadisesa Nibbana Dhatu), tức đạt được "trạng thái" Niết Bàn; Sau khi Phật Thích Ca qua đời, ra khỏi sự ràng buộc của thân Tứ đại, Ngài nhập vào "cõi" Niết Bàn, tức Vô dư Niết Bàn (Anupadisesa Nibbana Dhatu). Như vậy, Niết Bàn là một trạng thái hay một nơi chốn? Nó là cả hai. Khi nói về Hư vô (emptiness) chúng ta ý thức được Hư vô vừa là trạng thái và cũng vừa là nơi chốn (không gian). Hư vô là vĩnh cửu của KHÔNG, Niết Bàn là vĩnh cửu của CÓ. Nếu có thể ví Hư vô là bóng tối thì Niết Bàn cũng ví như ánh sáng. Khi ánh sáng bừng lên thì không còn thấy được bóng tối nhưng không có nghĩa là bóng tối không có thực, không tồn tại. 3. "Ngã" trong triết Phật Thế gian, theo triết Phật, là sự giao thoa giữa Hư vô và Niết Bàn, giữa Không và Có, giữa Mộng và Thực… thế gian là Ảo ảnh. Chúng ta hãy trở lại với minh họa về ảo giác của một lữ khách đi trong sa mạc, nhìn thấy vũng nước hoặc ốc đảo. 1. Có một chủ thể kinh nghiệm ảo giác (người lữ khách). 2. Vũng nước, hay ốc đảo vốn có thật trong kinh nghiệm của người lữ khách. 3. Hình ảnh của vũng nước, hay ốc đảo người lữ khách nhìn thấy trong sa mạc chỉ là ảo giác, không có thật. 4. Trong cơn mê muội (vô minh) người lữ khách có thể chạy nhanh đến vũng nước, hay ốc đảo để rồi thất vọng vì hình ảnh đó tan biến hay còn đó mà chạy hoài không tới. Cũng có thể người lữ khách thấy mình đã chạy đến tận vũng nước, gieo mình vào vũng nước và uống lấy những ngụm nước mát lịm, thoả mãn cơn khát điên cuồng, rồi nằm im lặng, nghỉ ngơi hạnh phúc dưới tàn cây râm mát của ốc đảo. Trong khi thực tế, người ấy nằm chết khô dưới ánh mặt trời gay gắt, miệng đầy cát nóng… Từ trong vĩnh cửu, chúng sinh (các chủ thể) thực hữu trong trạng thái và trong cõi Niết Bàn, kinh nghiệm hạnh phúc tuyệt vời của trạng thái và cõi Niết Bàn, ví như người lữ khách lúc đang ở quê nhà với vườn cây, ao nước… Khi chúng sinh phóng tâm về Hư vô (hướng cái tâm tìm kiếm để hiểu biết Hư vô) thì cũng ví như một người mơ thấy mình rời chốn quê nhà đi vào sa mạc (từ cõi Có của Niết Bàn vào cõi Không của Hư vô) tưởng rằng mình sẽ tìm thấy những gì khác lạ hơn vườn cây ao nước chốn quê nhà. Trong sa mạc chẳng có điều mà người lữ khách mong tìm, người lữ khách cứ miệt mài đi tìm cho đến khi rơi vào ảo giác. Thế gian chính là cái ảo giác xuất hiện khi chúng sinh rời xa khỏi thực tại của Niết Bàn, phiêu lưu vào thực tại của Hư Vô. Những pháp trong thế gian (các sự vật, sự việc) mà chúng sinh nhìn thấy chỉ là ảo giác, là hình ảnh phản hồi dựa trên kinh nghiệm của cái tâm lúc chúng sinh thực hữu trong trạng thái và cõi Niết Bàn. Khi người nằm mơ ra khỏi cơn mơ, lập tức cảnh nắng cháy của sa mạc, cảm giác của cơn khát nước điên cuồng… cũng biến mất, đồng thời người ấy trở về với vũng nước, vườn cây, và chính mình trong thực tế. Hạnh phúc trở lại, đau khổ chấm dứt! Cái mê trận của Vô Minh bắt đầu khi người nằm mơ thấy mình là lữ khách, rồi lữ khách trong giấc mơ lại nằm mơ thấy mình là lữ khách trong giấc mơ khác, rồi lữ khách trong giấc mơ khác đó, lại nằm mơ thấy mình là một lữ khách trong giấc mơ khác nữa… cứ như vậy, trùng trùng điệp điệp… và người nằm mơ cứ tưởng rằng những gì trong các giấc mơ là thật, những "lữ khách" trong những giấc mơ là chính mình, là "tôi", cái "tôi" đó không có thật, và Phật Thích Ca gọi đó là Vô Ngã! Các nước Á châu như Trung Quốc và Nhật Bản hay sản xuất ra một loại búp bê rỗng ruột. Bên trong con búp bê này là một con búp bê khác…cùng hình dáng, màu sắc, đặc điểm, chỉ có kích thước là nhỏ hơn mà thôi. Một bộ búp bê như vậy có thể có từ 5 đến 12 búp bê. Những bộ búp bê rỗng ruột này có thể dùng để minh họa cho ý tưởng nêu trên. Người ta có thể làm một bộ búp bê 12 con như vậy với hình dáng của Phật Thích Ca, nhưng chúng không phải là Phật Thích Ca, những con búp bê đó… vô ngã! Như vậy, trong khi chối từ bản ngã trong mỗi chúng sinh và trong cả vũ trụ, Phật Giáo không hề chối từ các chủ thể có thật và vĩnh cửu như: Hư vô, Niết Bàn, Tâm, Phật, Chúng sinh, Tứ đại… (Thật ra, khi dùng các danh từ chủ thể, Hư vô, Niết Bàn, Tâm, Phật, Chúng sinh, Tứ đại… thì cũng đã chấp ngã rồi!) Trong tư duy của Đức Thích Ca, một chủ thể là một chủ thể, nó có thật, vốn không sanh, không diệt, thường hằng, vĩnh cửu… đối chiếu với sự không có thật, vốn cũng không sanh, không diệt, thường hằng, vĩnh cửu. Một chủ thể như vậy không có bản ngã, không có tên gọi, vượt ngoài nghị luận, chỉ có thể chứng nghiệm qua tư duy, bằng trí tuệ. Cho nên, để trả lời cho các câu hỏi: "Nếu không có Ngã thì "cái gì" đau khổ? "cái gì" suy tư? "cái gì" giác ngộ? "cái gì" nhập Niết Bàn?" một nhà Phật học chân chính chỉ mĩm cười, im lặng; họ gọi là thái độ niêm hoa vi tiếu, bất khả tư nghị. Lý luận như thế chẳng khác gì không lý luận, triết lý như thế chẳng khác gì không triết lý. C. Giá trị của thuyết Vô Ngã về mặt tôn giáo Từ khởi thủy, Phật Giáo không phải là một tôn giáo theo ý nghĩa đích thực của danh từ tôn giáo, bởi Phật Giáo phủ nhận Một Đấng Thần Linh Tuyệt Đối và không hề có các hình thức, nghi lễ thờ phượng, cũng không sùng bái một ai cả. Trong quá trình trôi chảy của dòng triết Phật, hàng trăm, hàng ngàn những dòng chảy của các nguồn triết học, tín ngưỡng (kể cả mê tín dị đoan), và tôn giáo thế tục đã gặp gỡ và hoà nhập vào dòng triết Phật trước khi tách trở ra chảy theo dòng riêng của chúng. Những dòng chảy này đã đem lại nhiều mầu sắc không hề có trong Phật Giáo và khi chúng tách trở ra, chảy theo dòng riêng của mình thì chúng đã để lại ảnh hưởng của mình trong triết Phật đồng thời mang theo ảnh hưởng của triết Phật trong chính giáo lý của chúng. Các môn đồ của Đức Thích Ca và về sau, những người ái mộ Phật pháp, ngày càng tôn giáo hóa triết Phật, đồng thời tùy ý diễn đạt những sự dạy dỗ của Phật Thích Ca, nhiều khi thực hành sai lạc ý nghĩa của Phật pháp, và dung nạp các trào lưu tư tưởng, triết học, tín ngưỡng, tôn giáo khác… mà khiến cho triết Phật biến dạng thành Phật Giáo với nhiều tông, nhiều phái như ngày nay. Nếu xét riêng giá trị của thuyết Vô Ngã về mặt tôn giáo, người viết xin trình bày những nhận định của mình như sau: 1) Thuyết Vô Ngã dù là một cột trụ trong giáo lý của Phật Giáo nhưng không phải người tín đồ hoặc tu sĩ Phật Giáo nào cũng am tường về thuyết này. Hầu hết các tín đồ Phật Giáo tôn thờ Phật Thích Ca như là một vị thần linh tuyệt đối có quyền ban ơn, giáng phúc và cứu họ khỏi những khổ đau, bất hạnh trong cuộc đời. Đại chúng Phật tử tin rằng cứ làm lành, lánh dữ, đi chùa, niệm Phật, tụng kinh… để kiếp này đời sống được an nhàn, sung túc hơn và kiếp sau được đầu thai vào một cảnh sống tốt đẹp hơn còn khi nào đắc đạo thành Phật, thoát vòng sinh tử là điều ít có ai nghĩ đến. 2) Đối với những Phật tử thuần thành và quyết tâm đi tu để đạt sự giải thoát, đa số không quán triệt được ý nghĩa đích thực của Vô Ngã, thì việc chứng nghiệm Vô Ngã để thành Phật là việc quá xa vời. Độc giả có thể vào link sau đây để tham khảo sự hiểu biết về Vô Ngã của một trí thức Phật tử: http://www.giaodiem.com/doithoai/vonga-tcn.htm Một số những người đã quán triệt được ý nghĩa đích thực của Vô Ngã thì cố gắng chứng nghiệm lý thuyết ấy qua sự tu tập của mình nhưng vẫn chưa thành đạt. Một số khác cũng quán triệt được ý nghĩa đích thực của Vô Ngã nhưng họ lại không thể áp dụng lý thuyết vào thực tế. Hiểu Vô Ngã là một chuyện nhưng sống Vô Ngã lại là một chuyện khác. Người viết dùng chữ "quán triệt Vô Ngã" ở đây là có ý nói sự hiểu rõ ràng những gì Đức Thích Ca trình bày về Vô Ngã. Chúng ta có thể hiểu rất rõ ràng về những gì một người trình bày nhưng hiểu rõ không có nghĩa là áp dụng được, vì nó không hợp lý. Thí dụ, có người bảo chúng ta: hãy lấy một chén gạo trộn chung với một chén nước, khấy cho đều, một tiếng đồng hồ sau nước và gạo sẽ biến thành cơm. Lời chỉ dẫn ấy ngắn, gọn, dễ hiểu nhưng không bao giờ chúng ta có thể đạt được cơm bằng cách thực hành lời chỉ dẫn ấy, vì nó không hợp lý. 3) Đối với các bậc thức giả khác (không phải là Phật tử hoặc đã giả từ Phật Giáo), họ quán triệt được ý nghĩa của thuyết Vô Ngã nhưng họ không chấp nhận thuyết này. Bởi, nói cho cùng thuyết Vô Ngã chỉ là một lý thuyết chưa ai chứng nghiệm được ngoài người lập ra thuyết ấy. Thuyết Vô Ngã, cũng như các triết thuyết khác, không đem lại tác dụng ích lợi gì trên nhu cầu tâm linh của nhân loại. Thuyết Vô Ngã không thật sự dẫn dắt con người đến chỗ được giải phóng tâm linh. Người tin và tu theo thuyết Vô Ngã vẫn bị trói chặt trong vòng vây của tội lỗi, của khổ đau, và vô vọng. Cuộc đời tu tập theo thuyết Vô Ngã của cựu đại đức Thích Huệ Nhật là một thí dụ điển hình. Xin tìm đọc các tác phẩm: "Từ Áo cà-sa đến thập tự giá" và "Ai chết cho ai? Ai sống cho ai?" của Nguyễn Huệ Nhật để nghe ông diễn tả kinh nghiệm tuyệt vời của một người từ bỏ giáo lý đạo Phật để trở về trong Chúa, một người nhận biết mình là một bản ngã riêng biệt, một thực thể hiện hữu ý thức điều lành và điều dữ theo tiêu chuẩn của Đứùc Chúa trời để ăn năn và nhận lấy phước hạnh tràn đầy của Ngài khi ông ta đang sống giữa thế gian. 4) Đối với những người tin Chúa và sống theo Thánh Kinh, lý thuyết Vô Ngã là một ngụy thuyết, sản phẩm của một sự ngụy biện tinh vi, bản thân của thuyết Vô Ngã chính là một ảo giác chứ không phải cuộc đời này, thế gian này, muôn loài vạn vật, trong đó có con người, là những ảo giác. Những người tin nhận Thánh Kinh nhận thức được bản chất ngụy thuyết của triết lý Vô Ngã bởi vì Thánh Kinh bày tỏ sự Hữu Ngã của nhân loại và chỉ ra con đường cứu rỗi cho nhân loại. Con đường cứu rỗi đó, không cần phải qua một quá trình tu tập, không cần phải tự lực giác ngộ… con đường cứu rỗi đó là sự ban cho vô điều kiện của Đức Chúa Trời, Đấng Tạo Hóa, Đấng Cao Siêu Tuyệt Đối. Một khi con người tiếp nhận sự cứu rỗi ấy, lập tức được giải thoát khỏi gông cùm của tội lỗi và mặc cảm tội lỗi, lập tức tràn ngập bình an, hạnh phúc mà mọi cảnh ngộ trong cuộc đời này không thể nào chi phối. Khi đã nhận được ơn Cứu Rỗi để sống trong bình an hạnh phúc, con người bắt đầu loại bỏ việc ác để thực hiện việc lành bởi sự dẫn dắt của Đứùc Thánh Linh. Loại bỏ việc ác và thựïc hiện việc lành là bông trái hiển nhiên sau khi đã được Ơn Cứu Rỗi chứ không phải là điều kiện phải có để được Ơn Cứu Rỗi. Muốn được Ơn Cứu Rỗi, con người cần ăn năn tội và tiếp nhận Ơn Tha Thứ của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jesus Christ. Từ đó Đức Thánh Linh sẽ tái sanh người có Đức Tin và soi sáng cho phần tâm linh và trí tuệ của họ để sống với điều lành cùng thông công với những người thực lòng tin nhận Thánh Kinh, giúp họ hiểu được bản ngã đích thực của chính mình, và của chính Đức Chúa Trời Toàn Năng Yêu Thương. Giống như đứa con hoang đàng trở về ăn năn với người Cha của nó để được Cha tha thứ, dù nó chưa có thời gian để thay đổi hành vi bên ngoài, nhưng nó vẫn được Cha tiếp nhận và ban lại địa vị làm con để nó được thừa hưởng cuộc sống an vui yêu mến trong nhà Cha nó. Khi được sống trong nhà Cha nó, nó vui vẻ bình an và học tập thể hiện điều lành theo sự dắt dẫn và yêu thương của Cha nó. Những điều lành ở đây là kết quả của địa vị làm con mà nó đã tái sở hữu từ tình yêu và lòng tha thứ của Cha nó. Niết Bàn mà Đức Thích Ca mô tả, chính thực là trạng thái và nơi chốn mà người tin nhận Thánh Kinh, tiếp nhận sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời, chứng nghiệm được ngay trong đời này và vui hưởng cho đến đời đời mà sự chết cũng không thể nào chi phối. Sự chết đối với họ, chẳng qua chỉ là cánh cửa để bước từ thời gian vào trong vĩnh cửu. Nghĩa là một người trở về với Đức Chúa Trời để nhận ơn tha tội, được ơn cứu rỗi, được tái sinh , được thánh hóa, được sống với kinh nghiệm thiêng liêng, được mở mắt tâm linh và bừng thấy hạnh phúc, yêu thương trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ. Người ấy có được một cách cụ thể cuộc sống hạnh phúc hôm nay mà Phật Giáo đã cố gắng mô tả một cách mù mờ bằng các từ ngữ Niết Bàn, Giác Ngộ, Đại Định, Viên Mãn... Huỳnh Christian Timothy 2003
|
|||
Xin chào bạn
Xin chào bạn
Bạn không có nhớ Chúa dạy như thế nào hay sao, Ngài dạy chúng ta phải thương yêu lẫn nhau, nếu vả má bên này của ban thì bạn đưa luôn má bên kia cho họ...........Bạn không nên làm cho các đạo nghịch lẫn nhau. Bạn không nghe theo lời chúa dạy hay sao.... (Chớ có đoán xét ai ....) Luca 6:37. Thường chỉ có quỷ satan mới chống lại chúa . Trong diễn đàn ta nên trao đổi với nhau những gì mà mình không hiểu trong Kinh Thánh, nếu hiểu rồi thì chỉ người khác. Có đâu đi làm cho các đạo nghịch lẫn nhau.
Yours sincerely
Xin Chào Huỳnh Christian Timothy 2003
Tôi không biết Huỳnh Christian Timothy 2003 bao nhiêu tuổi, nên không biết cách xưng hô sao cho đúng (nếu có gì tha thứ bỏ quá cho) Theo tôi nghĩ Huỳnh Christian Timothy 2003 nghiên cứu giáo lý phật khá nhiều, và cũng là người có trình độ khá cao..nên Huỳnh Christian Timothy 2003 mới đưa THUYẾT VÔ NGÃ bên nhà Phật ra để phân thích và biện luận khá hay... Đạo nào cũng dạy tránh dữ làm lành....mỗi người tin vào đạo nào thì họ lấy đạo đó là niềm tin trong cuộc sống... Bạn theo Tin lành thì bạn lấy Chúa trời làm nơi an trú tâm hồn bạn…còn tôi theo Phật Giáo tôi lấy Phật là nơi cho tâm linh được thanh thản và làm cho cuộc sống được vui đẹp…Tôi tin vào Phật giáo lấy Phật giáo làm tín ngưỡng là tự nguyện theo con đường giáo lý của Đức Phật, tôi không bị ép buộc phải theo hay bị ép hàng ngày phải đến Chùa để đọc kinh, mà có thể tu nhà tu tâm lấy Đức Phật để trong tâm để nguyện cầu, còn không tôi có thể từ bỏ và không theo bất cứ một tôn giáo nào, không ai có thể ràng buộc tôi phải theo Phật giáo..bạn nghĩ tôi nói đúng không?
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}Ai cũng tôn thờ đạo của mình, cho nên không nên đem đạo khác ra mà phân tích theo chiều hướng dựa trên quan điểm của đạo mình, vì như vậy cũng chẳng tốt và hay chút nào?
Bạn cho rằng THUYẾT VÔ NGÃ của nhà Phật “là một ngụy thuyết, sản phẩm của một sự ngụy biện tinh vi, bản thân của thuyết Vô Ngã chính là một ảo giác chứ không phải cuộc đời này, thế gian này, muôn loài vạn vật, trong đó có con người, là những ảo giác.”
Dù có là Ngụy thuyết thì chỉ những người theo Phật biết và họ nên làm thế nào, đó là con đường tu tập mà họ chọn, có đạt được đến cái cảnh giới VÔ NGÃ của Đức Phật nói hay không là con đường tu tập Phật Giáo, không đạt được cái đều mà Phật nói là do họ có cái tạp loạn hay ý nghĩ vô minh,u minh hiểu sai ý của Đức Phật nói
Còn nếu bạn cho rằng và phân tích, biện luận thuyết VÔ NGÃ là ngụy thuyết thì bằng đầu óc cao siêu đã phân tích thuyết VÔ NGÃ của bạn bạn hãy đưa ra một thuyết nào hơn thuyết Vô Ngã, thắng tuyệt đối, đánh ngã thuyết Vô Ngã, và làm cho giới Phật tử tin theo thì lúc đấy tôi sẽ tuyệt nhiên theo bạn, tin vào bạn
Chỉ có những đầu óc cao siêu, phi thường như chư Phật và các bậc Đại Bồ Tát thì mới nghĩ ra như thế ..còn nếu ai mà hơn đầu óc của Phật, Bồ tát thì hãy viết ra một luận kinh, hay bất cứ một thuyết nào đó để mọi người tin theo….?
Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;} /* Style Definitions */ table.MsoNormalTable {mso-style-name:"Table Normal"; mso-tstyle-rowband-size:0; mso-tstyle-colband-size:0; mso-style-noshow:yes; mso-style-parent:""; mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; mso-para-margin:0in; mso-para-margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:10.0pt; font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:#0400; mso-fareast-language:#0400; mso-bidi-language:#0400;}Bạn thử nhìn đi nếu bạn cho rằng những thuyết của Phật Giáo chỉ là ngụy thuyết thì tại sao ngày nay những nhà Khoa học, những nhà nghiên cứu lại phải quỳ lạy trước tượng gỗ của Phật, Bồ tát..những người nghiên cứu không gian lại phải khâm phục giáo pháp của Phật….Ngay cuộc sống của bạn hay của tôi và tất cả mọi người đều có sự ảnh hưởng của Phật giáo đấy…bạn thử nhìn và suy nghĩ xem : các từ ngữ, ngôn ngữ chúng ta nói hằng ngày có ngôn ngữ nhà Phật như: Thế giới, hư thực, như thực, thường trú, khủng bố, thí dụ, thực nghiệm, duyên, nghiệp, nhân quả, lâun hồi, Thánh, v.v.v. và còn nhiều…nếu bạn cho rằng những gì tôi nói là tầm phào thì bạn hãy đi tìm các tài liệu nghiên cứu ngôn ngữ để tìm hiểu cho kỹ….?Hay những việc, sự kiện xung quanh chúng ta nếu bạn lấy giáo lý của Phật ra xem xét thì sẽ thấy….KHOA HỌC KHÔNG GIẢI THÍCH ĐƯỢC GIÁO PHÁP NHÀ PHẬT, NHƯNG NHỮNG GÌ CỦA GIÁO PHÁP NHÀ PHẬT CÓ THỂ DƯ THỪA ĐỂ GIẢI THÍCH KHOA HỌC. Bởi những gì Phật, Bồ Tát nói cách đây hơn 25 thế kỷ thì ngày nay các nhà Khoa học đang kiểm chứng và một mực tin theo.
Hơn 25 thế kỷ trôi qua Phật Giáo, và Đạo Pháp của Phật vẫn nhất quán không hề lay chuyển , không hề có những việc ra trước Giáo Hội hay toàn thể Phật Tử để biện minh, xin tha thứ cho những tội lỗi đã gây ra trong lịch sử..và sự thật Đạo Phật và giới Phật tử, giới lãnh đạo Phật giáo không hề gây ra bất cứ tội lỗi nào trong lịch sử …và đó là một sự thật…..
Chúng ta sống vì cuộc sống chúng ta, gia đình hay vì những người xung quang thì đừng nên phỉ báng hay làm méo mó đi cái giá trị cuộc sống của nhau, cái giá trị của các Đạo…
Có thể bạn nghĩ tôi nói những điều này nhầm biện minh cho Tôn giáo của tôi…nhưng đó là những gì tôi nên trao đổi với bạn….và bạn nên nghĩ lại xem lời tôi thế nào?
Tôi chỉ nói thế thôi
Chúc bạn hạnh phúc và vui vẻ.
Sống tốt đạo đẹp đời
(nếu bài của tôi vi phạm forum web của bạn thì bạn nên đọc hết rồi xóa, hay như thế nào tùy ở bạn)
Xin chào tiền Bối
còn tin vào phật (nếu phật chết thật) thì cũng chết như phật !
Chào bạn NgocAnh
Tôi thấy bạn hơi quá trong việc bình luận vấn đề này đấy.....
Vậy tôi hỏi bạn: Nếu nói là Chúa là Đấng tạo hóa ra trời và Đất, thì trước khi có Chúa Trời thì có trời đất trước hay có Chúa trước?Chúa do ai tạo ra?từ đâu lớn lên? Chúa đứng đâu, chỗ nào để có thể tạo ra trời và đất này? Và nếu chúa cứu rỗi thì tại sao lại phải tạo ra cái gọi là ngày tận thế? và thực tế bạn có thấy tận thế không? đừng nói rằng Chúa đã ra tay cứu lấy trái đất này khỏi tận thế nhe'? Chúng tôi thờ Phật bởi giáo lý Phật đúng với Khoa học ngày nay, nếu nói chúng tôi thờ Trời thì vô tình phủ nhận những gì Phật đã nói? bởi thế gian này, vũ trụ này không do một ai tạo ra cả (chẳng phải Phật tạo ra hay Chúa tạo ra) mà là tự nhiên hình thành theo quy luật của vũ trụ.
Chúng tôi không thờ trời vì trời đất này hình thành theo quy luật của vũ trụ không phải do Đấng tối cao như:Ngọc hoàng Đại đế hay Phạm Vương Đế Thích hay Chúa tạo ra .
Tôi không cho rằng Chúa trời hay Giêsu gánh tội lỗi cho Phật, cho tôi như bạn đã nói. Bởi cái tội lỗi là do tâm chúng ta sinh ra, tự ta nghĩ mà hối lỗi, chứ không ai mà có thể gánh tội cho chúng ta hay có khả năng rửa sạch tội cho chúng ta. Nếu rửa dc tội thì nảy sinh ỷ lại lần sau có thể tái phạm và tiếp tục rửa?tội do ta gây ra và ta gánh lấy, chứ không ai gánh cho ta
Nếu thực Chúa gánh dc tội cho tôi thì thì không cần đi Chùa cầu nguyện làm gì? và nếu Chúa gánh dc tội cho bạn thì bạn cứ gây tội và đến trước mặt chúa để xin rửa tội, và nếu Chúa gánh tội dc thì tất cả những con người gây bao tội như: dâm dục, giết người, hành hung.v.v.v thì sao Chúa không ra đứng gánh cho họ mà để họ phải đem ra tòa chịu sự xét xử của Pháp luật, ra pháp trường để tử hình??
Cho tôi hỏi Đạo Phật và Đạo Thiên Chúa, Đạo nào hình thành trước? Thứ hai bạn nói: Còn ông phật thì người ta cũng tìm thấy nguyên bộ xương và hàm răng ( hình như ở Nê-pan thì phải). cũng như bao người khác thôi. Sao không tin Trời mà lại đi tin phật? thì bạn lấy tài liệu đâu ra để nói rằng tìm thấy bộ xương Phật.
Và bạn tin rằng trời đất này do Chúa trời tạo ra thì bạn phản lại những gì bạn học trên ghế nhà trường?
Chúng tôi thờ Phật, kính Trọng ngài vì giáo lý ngài không xa rời thực tế ngày nay. Chúng tôi thờ Phật, cho dù chia ra các trường phái khác nhau như gọi chung là Đạo Phật, vẫn lấy Đức Phật, Bồ tát, thánh, hiền tăng ra thờ..Vậy bạn theo đạo tin lành sao không lấy một vị giáo chủ nào ( người mà có quyền năng viết ra các giáo luật, hay thánh kinh, kinh luật..) ra để tôn thờ mà lấy Đức Chúa Trời bên Kito giáo, Thiên Chúa Giáo (Công giáo) ra thờ và gọi là Đạo Tin Lành??
Còn Đạo nào là Chân đạo thì ngay cả tôi và bạn cũng chưa trả lời được? Bạn tin Chúa thì bạn thờ chúa, tôi tin Phật tôi thờ Phật.
bạn nói Giê-xu là Đấng sống!, còn
còn tin vào phật (nếu phật chết thật) thì cũng chết như phật !
vậy bạn hãy đem Đấng sống ra cho tôi rờ thử để tôi tin là Đấng Sống của bạn vẫn còn trên thế gian này?và bạn đem đấng sống ra cho tôi thấy, phép thuật của đấng sống cứu rỗi rửa tội thì lúc đấy tôi sẽ phục sát đất mà tin theo?
còn Bên Phật Giáo thì chúng tôi không nói Phật là Đấng Sống,mà là Bậc Giác Ngộ, là Thầy, là Cha của chúng sanh, đúng là Đức Phật không còn trên thế gian này,Phật đã nhập diệt, và nhục thân của Phật đã đem hỏa thiêu như sách sử nói, chứ chúng tôi không nói Phật đã nhập diệt rồi Phật sống lại, không hề...
Xin chào bạn
chúc bạn vui vẻ và hạnh phúc!
Các anh em Tin-lành hơi căng
Chào các anh em,
Lúc trước tôi cũng như các anh em vậy cũng hay dùng văn tự của Kinh Thánh để bình luận về đạo này đạo nọ để họ theo mình nhưng sau một thời gian tôi thấy mình quả sai lầm. Sự sai lầm đó là chính chúng ta đã trở thành các Pha-ri-si chuyên đi đoán xét tội lỗi người khác mà chúng ta không biết. Thực ra chỉ có Thiên Chúa mới có quyền xét đoán.
Các bạn chắc phải biết rằng Thiên Chúa đã lựa chọn chúng ta trong Con Ngài từ trước sáng thế để làm dân ngài. Vậy sau khi Chúa Giê-su thăng thiên Ngài muốn Hội Thánh chính là Thân Thể Ngài với Ngài làm Đầu. Hội Thánh này chính là Cô Dâu và Vợ Ngài khi Chung Cuộc. Chúng ta biết Chúa Giê-su là Đấng sống, tại sao người Phật Giáo hay các Đạo khác không thấy? Có phải do chính chúng ta chưa gở được cái đà trong mắt mình không? Và ngày nay Ngài sống là thế nào đó chính là Đầu ở thiên đàng và Thân ở trần thế đó chính là Hội Thánh (thật) của Ngài.
Nếu tại các Giáo hội hay Hội thánh của bạn Chúa Giê-su không phải thực sự làm Đầu mà thay vào đó là các tầng lớp tăng lữ thì bạn khó có thể nói rằng Chúa Giê-su là Đấng đang sống cho các bạn đang ở các tôn giáo khác.
Nếu anh em yêu Chúa thì hãy gở cái đà trong mắt mình trước khi đoán xét người khác.
Dzung
Chào owenvongavothuong
Chào bạn,
Thưa bạn chắc cũng không phải tình cờ mà bạn phải nhọc công bình luận trên diễn đàn này vì như thế có khi thành quả tu của bạn có thể bị giảm sút (theo tôi biết vậy) vì bạn lại sân si bởi sự trái khoáy (theo ý bạn) của Tim hay ai đó đang bình luận về Đạo của bạn.
Về sự được cứu của chúng tôi thực ra là bởi ân điển của Thiên Chúa mà thôi chứ không bởi sự tu tập hay chúng tôi tốt đẹp gì hơn bạn cả. Bởi ân điển này nên hằng ngày chúng tôi chỉ sống bởi đức tin. Từ đức tin Thiên Chúa đổ tình yêu xuống cho chúng tôi để chúng tôi có thể yêu thương mình, gia đình, bạn bè ... và tha nhân. Chính tình yêu và sự thứ tha từ Thiên Chúa đã khỏa lấp được phần tội lỗi (bản ngã: theo Phật) mà chúng tôi đã thừa kế từ Sa Ngã (A-đam và Eva).
Sự sạch (không có tội nữa) của chúng tôi thực ra là theo cách nhìn từ Thiên Chúa mà thôi, chứ nếu nhìn bằng mắt một người khác thì chúng tôi vẫn có nhiều tội lỗi. Vậy đời sống của chúng tôi là bởi đức tin và sự thống hối ăn năn. Chính bởi ân điển của Thiên Chúa mà chúng tôi phải lựa chọn đi trong con đường sáng của Ngài nhưng thật sự chúng tôi thi thoảng vẫn chệch đường, chệch lối. Vậy chúng tôi vẫn phải quay lại con đường của Ngài chỉ bằng duy nhất là đức tin và sự ăn năn.
Vậy đức tin là đức tin chứ chúng ta không thể dùng văn tự để giải thích được.
Phúc Âm của Thiên Chúa được rao giảng khi Chúa Giê-su còn trên đất chính là Phúc Âm của Tình Yêu hay của Lòng Thương Xót. Bạn thử đọc một sách Phúc Âm bạn sẽ thấy ngay sách rất ngắn và chỉ chứa đựng tình yêu và sự thương xót. Nhưng con người tội lỗi đã biến nó thành Luật pháp và đã là Luật pháp thì không thể có sự xót thương trong đó.
300 năm sau khi Chúa Giê-su về trời, Containtine (1 hoàng đế La Mã) đã lập nên Công Giáo từ đó đã biến Phúc Âm thật thành lề luật để phục vụ cho mục đính riêng của giáo hội mình. Cũng bởi sự thương xót của Thiên Chúa 1550 Matin Luther đã ra khỏi Công Giáo và giải phóng được Phúc Âm nhưng nó vẫn là rượu mới nhưng bình cũ (Công Giáo) gồm hệ thống tăng lữ, học viện thần học kiểu Duy Kinh, cấu trúc Hội Thánh kiểu Kim Tự Tháp (Ai-cập nơi Moi-sê đa dẫn dân Chúa ra khỏi chốn đầy xác thịt đó) gọi là Đạo Tin Lành (Thệ Phản, Kháng Cách).
Rất rất nhiều người Tin Lành (trước đây tôi cũng vậy) được dạy rằng sau khi mình đã đặt niềm tin vào Chúa Giê-su thì mình hoàn toàn "vô tội" theo cách nhìn của con người nên họ trở nên sống khép kín và giả hình (đối với Chúa Giê-su thì khi ai phạm tội trong suy nghĩ là đã phạm tội rồi chứ không cần phải thấy làm ra) nên khi có điều kiện hoàn cảnh nào đó đưa đẩy thì tội lỗi tự họ sẻ lộ ra. Vì vậy bạn đừng ngạc nhiên khi Công Giáo đã hỏa thiêu hay thập tự chinh v..v và cũng đừng xa lạ khi chiến tranh thế giới lần 1, 2 đều là giữa các nước gọi là Cơ Đốc Giáo. Ngày nay nước Mỹ (Tin lành) cũng gây giết chóc nhiều nơi cũng không phải làm bạn ngạc nhiên đâu.
Một Cơ Đốc Nhân chân chính đó là sự khiêm nhường, không đoán xét, vị tha, đầy lòng thương xót. Họ khiêm nhường vì họ biết rằng dù mình đang mang đầy tội lỗi, rồi bởi ân điển của Thiên Chúa mà mình được tha mà thôi. Họ có tình yêu bởi sự tuôn đổ tình yêu từ Thiên Chúa mà không xét đoán, đầy lòng thương xót. Họ vị tha vì Thiên Chúa đã tha thứ cho họ.
Nếu có duyên bạn hãy đến với sự tha thứ của Chúa Giê-su để rồi bạn sẽ không còn phải tu để diệt ngã. Thực ra ngã/tội lỗi luôn gắn chặt với chúng ta dù Cơ Đốc Nhân hay không Cơ Đốc Nhân cho đến khi chúng ta về lại với cát bụi. Chỉ có sự tha thứ và tình yêu của Thiên Chúa mới che cho chúng ta khỏi sự "trần truồng" đó.
Chúc bạn bình an.
Dzung
Chào bạn Dzung
Sự quá khích hay sân si đều do chính chúng ta tự tạo?chúng ta tự đấu đá lẫn nhau mà thôi Nói như Dzung thì tôi nghĩ tôi sẽ không phải sân si để mà đôi co bênh vực cho Đạo của tôi....(tôi thừa nhận sự sân si của tôi vì để tôi giữ lại ý kiến về đạo của tôi, chứ tôi không phủ nhận điều đó và tôi giữ ý kiến của tôi chứ không lật lộng như người khác..)
Tôi chỉ phản bác ý kiến của Huỳnh Christian Timothy 2003 vì đừng nên đánh giá hay phân tích bàn luận đạo của người khác trên quan điểm đạo của mình... Đạo nào cũng hướng tới con người tới lành tránh ác tôi chỉ bày tỏ ý kiến của tôi với Huỳnh Christian Timothy 2003 về những gì nên nói của Phật giáo...thế mà bạn NgocAnh chưa gì lên lời lẽ vô cớ (như: (nhưng rất tiếc là ông phật không còn cơ hội ).,
còn tin vào phật (nếu phật chết thật) thì cũng chết như phật !,
bạn thử nhìn ngay cả dùng lời nói văn chương của bạn đều có ảnh hưởng bên Phật giáo có đúng hay không? và còn nhiều cái khác! cái sân si, trái khoáy của tôi, cái đạo hạnh, tu tập của tôi có giảm hay không, ngay cả Đức Phật cũng không cứu giảm hay tăng cho tôi được, đó là do tâm tôi, do tôi chọn con đường chọn để mà tu tập học theo...tôi lấy giáo pháp đức Phật để làm con đường tu tập, học hành.....chứ tôi không trông chờ vào việc Đức Phật sẽ tăng công đạo hạnh cho tôi mà chỉ là mong Đức Phật chứng giám cho tôi..và đến một cơ duyên nào đó tôi sẽ được diện kiến trước Ngài..... việc tu để diệt ngã hay không ngay cả bạn cũng chưa chắc hiểu nó là gì và tôi có được diệt ngã hay không thì do con đường tôi chọn mà thôi, không phải ai có thể ép buộc tôi được....(ngay cả Đức Phật có hiện trước mặt tôi bảo tôi không có căn duyên phải từ bỏ tu hạnh, con đường tôi chọn tôi cũng không từ bỏ và dù Chúa có cứu rỗi được tôi tôi cũng không từ bỏ chính kiến của tôi đền với giáo pháp nhà Phật..) tôi chỉ có ý kiến để trao đổi với bạn Dzung như vậy? chúc bạn vui vẻ!
owenvongavothuong thân mến
Chào bạn,
Tôi thực sự cũng không đồng ý ai đó lấy Kinh Thánh để bình luận về Đạo khác vì Kinh Thánh không phải dùng vào mục đích như vậy. Tôi nghĩ một CĐN khi "có vẻ" như dùng Kinh Thánh để bình về một Đạo nào đó thì chẳng qua là họ dùng kiến thức thần học riêng của mình để bình luận mà thôi.
Đức tin là đức tin, ta không thể dùng lý trí để biện luận được. Đối với Thiên Chúa, được cứu là ân sủng chứ không phải do tu tập hay việc phúc đức mình làm. Ngày xưa chính dân Israel đã kiêu ngạo khi xây tháp Babel (ý nghĩa là những hòn gạch do trí tuệ, tâm sức của mình làm nên) để vươn tới Chúa nhưng họ đã thất bại. Vốn con người thường tìm cách này hay cách khác để đạt tới hay vươn tới một điều gì đó hay chỗ nào đó gọi là tột cùng của mọi sự.
Tôi nghĩ Phật cũng đã tìm cho mình một con đường để giải phóng chính mình và Ông cho rằng mình đã tìm thấy và truyền lại cho đời sau. Tại thời điểm này Thiên Chúa chưa cho bất cứ một Con Đường nào để con người có thể quay về lại với Thiên Chúa và phải chờ đến khi Chúa Giê-su trở thành Đường Đi cho nhân loại.
Vậy chúng tôi được cứu là do ân sủng để chúng tôi gặp được Giê-su và đồng hành cùng Ngài để tới đích. Bạn gặp Phật rồi bạn phải cô đơn tự mình để về đích và có khi phải vô lượng vô biên kiếp mới tới được. Bạn thấy không chúng tôi phải thừa nhận mình là yếu đuối và ngu dốt nên phải nhờ đến Giê-su là một Con Đường của ân sủng để về đích. Vâng, bạn khỏe hơn và thông minh hơn nên bạn có thể tự mình vun đức đắp đường để về đích, và đó là sự chọn lựa của riêng bạn. Bản thân tôi bái phục và cảm kích bạn.
Nhưng bạn ơi, nếu một ngày nào đó bạn thấy mình mỏi mệt, đơn côi hay nhọc nhằn trên con đường dài dằng dặc phía trước, tôi mong bạn hãy trút hết mọi gánh nặng lên Thập Tự Giá để rồi đồng hành cùng Chúa Giê-su thì con đường của bạn sẽ ngắn đi rất nhiều có khi ngay trong tích tắc, vài giây vài phút ... và chắc chắn không quá 100 năm đâu.
Chúc bạn vui.
Dzung
Xin lỗi tiền
Xin lỗi tiền bối vì có nhiều người đi tu và đã trở thành phật nên khi người Nê-pan đào được bộ xương và hàm răng họ cho đây là của ông phật ( tài liệu này xin trình bày sau) nhưng không phải là ông phật mà tiền bối nhắc đến Thành thật xin ông bành tổ thứ lỗi cho kẻ trẻ ranh này – Bài viết ngocAnh đã sửa lại, tiền bối vui lòng.
- người Tin Lành họ thờ lạy Đức Chúa Trời và họ Tin Chúa Giê- xu đã đến để chết thay cho tội lỗi của cả thế gian này trong đó có cả ông Phật và nhũng người đang tin theo ông phật, cho cả ngocAnh và cho tiền Bối nữa (nhưng rất tiếc là ông phật không còn cơ hội ).
Thật đúng như thế! Nhưng mà vì tiền bối không tin nên vẫn phải đi Chùa cầu nguyện .
vì thế mà khi những sự mà Đức Chúa Trời bày tỏ ra sờ sờ trước mắt, tiền bối cũng không bao giờ hiểu được. Xem lại bài viết của tiền bối
Vậy tôi hỏi bạn: Nếu nói là Chúa là Đấng tạo hóa ra trời và Đất, thì trước khi có Chúa Trời thì có trời đất trước hay có Chúa trước.
Nếu nói là Chúa là Đấng tạo hóa ra trời và Đất,
thì tại sao lại đặt ra câu hỏi thì trước khi có Chúa Trời thì có trời đất trước hay có Chúa trước?
Chúng tôi không thờ trời vì trời đất này hình thành theo quy luật của vũ trụ không phải do Đấng tối cao như:Ngọc hoàng Đại đế hay Phạm Vương Đế Thích hay Chúa tạo ra .
ngocAnh nói là - Ông Trời (Đức Chúa Trời) là chúa tể của trời và đất, là Đấng Tự Hữu-Hằng Hữu
chứ đâu có nói như tiền bối (xin lỗi!hai nhân vật Ngọc hoàng Đại đế hay Phạm Vương Đế Thích chỉ đáng vứt vào sọt rác hay quẳng vào hỏa ngục thì tốt hơn chứ nói gì đến tối cao )
Thực ra thì tiền bối cũng chẳng hiểu gì nên mới viết: ..Vậy bạn theo đạo tin lành sao không lấy một vị giáo chủ nào ( người mà có quyền năng viết ra các giáo luật, hay thánh kinh, kinh luật..) ra để tôn thờ mà lấy Đức Chúa Trời bên Kito giáo, Thiên Chúa Giáo (Công giáo) ra thờ và gọi là Đạo Tin Lành??
Xin thưa!
Kinh thánh là một quyển sách (của các quyển sách) tác giả của nó chẳng phải là một giáo chủ, cũng không phải là người có quyền năng, mà đó là sự mặc khải (cũng có thể nói là chỉ thị, mệnh lệnh) cho một số người của các thời kỳ khác nhau trong đó có các môn đồ là những người đã từng sống cùng với Chúa Giê-xu. Tuy là nhiều người viết,nhiều sách, nhiều giai đoạn về thời gian song tất cả đều nói về một nhân vật đó là: Đấng Tối cao, Thần trên mọi thần -Chúa tể vũ trụ này . Ngài là Đức Chúa Trời ( Thiên Chúa ). Kinh Thánh được sự Hà Hơi( thổi thần linh) của Đức Chúa Trời vào do vậy có thể nói tác giả của Kinh Thánh chính là Ngài.
Những lời trong quyển sách này không phải chỉ là luật, thuyết tầm thường của đời này mà là Thần linh và Sự sống . Lời đó có thể tha tội cho tội nhân, ban sự cứu cho người đó. Lời đó chữa lành cho người bệnh tật, làm người chết sống lại song cũng phán xét những kẻ chống lại Lời đó.
Quyển sách này sẽ cho con người biết Đức Chúa Trời là ai? - Tình Yêu của Ngài đối với con người là thể nào và chương trình cứu chuộc con người khỏi tội lỗi (sự chết) của Ngài ra làm sao?
Quyển sách này cũng rất đặc biệt ( tôi muốn nói đến thái độ).
- Bạn phải yêu nó trước thì khi đọc bạn sẽ nhận được vô vàn tình yêu từ nó.
- Bạn phải tin nó trước thì khi đọc bạn mới hiểu được sự mầu nhiệm, khôn ngoan trong đó.
- Nó thật dễ hiểu cho một con trẻ ( tin) song thật là khó hiểu đối với một nhà thông thái (không tin
………………………………………………………………………………………………………..
* Tình trạng của tiền bối bây giờ xét ra cho tới lúc mà tiền bối thì lúc đấy tôi sẽ phục sát đất mà tin theo? rồi xưng nhận Chúa Giê-xu sống! quả là khó vì trong đầu của tiền bối đang là khoảng trống không, chờ sự hình thành theo quy luật của vũ trụ để làm nên một cái gì đó đầu tiên đã.
Nếu như trước đây vài năm mà gặp tiền bối trong diễn đàn này có lẽ ngocAnh và tiền bối cùng chung một ý nghĩ. Thú thực là gia đình và bản thân ngocAnh trước đây tuy không phải là hàng ngày tụng kinh gõ mõ như mấy ông thầy chùa nhưng đối với việc nhang đèn, cúng tế và thờ lạy mấy tượng gỗ cũng là thường xuyên, vả cũng tin rằng mình là hóa kiếp của mấy con vật bò bằng bụng, đi bằng bốn cẳng. Vậy mà có thấy gì đâu? khổ càng thêm khổ, tội càng thêm tội, chứa chất hận thù, bệnh tật đầy mình sống mà như chết, đã đến đường cùng chỉ mong tìm chết.
Thế rồi Tình Yêu của Đức Chúa Trời đã đến với ngocAnh- ngocAnh tin có Đức Chúa Trời chính Ngài đã tạo dựng ra con người chứ chẳng phải hóa kiếp của một con vật nào khác. NA biết là mình có nhiều tội lỗi, chỉ riêng tội không nhìn nhận Ngài là Đức Chúa Trời và không thờ lạy Ngài cũng đủ chết rồi. ( khác nào một đứa con nói với người sanh ra nó: Ông không phải là bố của tôi ) huống chi…
Tội lỗi không có cách nào rửa sạch được, cũng không thể lấy việc thiện bù vào việc ác được. Duy nhất chỉ có một cách là tin vào Đấng tha tội đó là Chúa Cứu Thế Giê-xu vì chính Ngài đã chịu đóng đinh trên thập tự giá đổ huyết ra chết thay cho cả thảy nhân loại trong đó có ngocAnh (như phần trên và bài viết của bạn Dzung )
Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết. Ngài đã về trời nhưng thần linh của Ngài ở lại trong những ai tin nhận Ngài, Thần linh đó đã ở trong những thân thể trước đây sống mà như chết ấy nay được thay đổi gọi là đã chết mà nay được sống. Chính vì thế nói Chúa giê-xu sống là như vậy: Tôi sống không phải tôi sống nữa, nhưng Đấng christ(Giê-xu) sống trong tôi (Ga-la-ti 2:20)
Sự mầu nhiệm của Đức Chúa Trời là vậy đó. - Tin lành là quyền phép để cứu những kẻ tin.
Ngày hôm nay ngocAnh đã được thay đổi, được giải phóng khỏi những trói buộc của những quyền lực tối tăm, những sai lầm trước đây bênh tật được chữa lành, cuộc sống bình an có ý nghĩa , không mặc cảm tội lỗi, cũng chẳng còn hận thù và đọc Kinh thánh quyển sách tuyệt vời ấy mới có thể giúp ngocAnh làm điều lành-tránh điều dữ được.
- Thưa tiền bối! ( Cám ơn bạn Dzung )
Có những điều không thể nói hết được. Nếu bài viết của ngocAnh có gì làm tiền bối buồn lòng. Một lần nữa xin cáo lỗi! cáo lỗi! ( có một câu trong quyển sách của các quyển sách cho tiền bối):
Đức Chúa Giê-xu phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống ; kẻ nào tin Ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi. Còn ai sống mà tin Ta thì không hề chết. Ngươi tin điều đó chăng? (Giăng 11: 25-26)
- Tiền bối có tin điều đó chăng? Xin hãy thử tin một lần xem sao
* ngocAnh chỉ là học trò của TimHuynh thôi kiến thức nông cạn không giãi bầy cùng tiền bối đươc nhiều xin tiền bối vào địa chỉ mấy trang web phầnLinksCác websites: vcmm ngoiloi.net prayers4vn.net hoptinhhoply.org tinlanhvietnam.net thanhkinhthanhoc.net
để từ từ tham khảo, tìm hiểu nhé! Hãy tìm một quyển Kinh thánh đọc thử. Trong hoptinhhoply.org
có phần Chân giả luận sẽ trả lời tiền bối nhiều câu hỏi
- Muốn biết thêm về TimHuynh thì vào tinlanhvietnam.net để nghe bài giảng.
Xin chào tiền bối! Chúc tiền bối bình an – mạnh khỏe !
xin chào bạn owenvongavothuong
con xin dâng lời cầu nguyện lên Cha, xin Cha hãy yêu thương và mở lòng cho người anh em owenvongavothuong được biết đến Cha và và Tin Lành cứu rỗi của Cha cho nhân loại. Amen .
bạn owenvongavothuong thân mến. tất cả những bài viết, những bài nghiên cứu rất công phu, và thậm chí cả những ý kiến, những chiêm nghiệm nhỏ trao đổi về ĐỨC CHÚA TRỜI của các cơ đốc nhân trong trang web biện giáo này, cũng chỉ nhằm mong mỏi được chia sẻ và mời gọi những người chưa có Chúa như bạn và nhiều nhiều người khác nữa, đến được với sự cứu rỗi thực sự và duy nhất thông qua sự yêu thương vô hạn của Đức Jesus Christ . bạn thân mến. sự u mê và và huyễn tuởng ra một miền cực lạc của riêng mình, nơi mà chỉ có bạn và những lãng quên; mà thực tế những lãng quên cố tình đó chúng vẫn đang hiện diện đầy sinh động bên ngoài cuộc sống thường nhật của chúng ta, xin lỗi bạn nhưng theo mình đó thực sự là một sự chạy trốn đáng thương vô vọng, "vô minh" và mang tên " vô ngã ".
sự nhìn nhận ra Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa, và sự mong mỏi được ban ơn cữu rỗi cho linh hồn của con người sau khi chết, chính là sự khiêm tốn, là sự hiểu biết đúng đắn và cơ bản nhất của loài thọ tạo mang tên con người bạn ạ.
cầu chúc bạn bình an nơi Cha chúng ta là Đấng Tạo Dựng chứ không fải đi tìm bình an ở một nơi vơ vu huyễn hoặc nào khác .
thân mến trong Chúa.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chữ ký http://www.vandevietnam.net<
Xin chào.
Đây là lần đầu tiên một Phật Tử vào trang web này thật là quý báu, vì khác nhau về lẽ đạo nên chúng ta có nhiều điều để nói, nhưng thật sự Chúa Jesus là Con đường thật, từ đâu mà chúng ta biết?
Chúa Jesus từng nói: " Ta là Con đường, là Lẽ thật, là Sự sống, ai tin ta thì dc đến cùng cha" khi Chúa nói như thế này, chứng tỏ Ngài chính là Thượng Đế.
Đức Thích Ca từng nói: " Ta chỉ là thầy chỉ đường, ta không có quyền ban phước hay giáng họa cho ai cả", như vậy chúng ta nên chọn sao đây? Con đường hay thầy dạy?
Ai cũng chọn hột châu và ko ai lại chọn hòn đá, tôi tin là thế, dầu các trường học dạy gì, thì hết thảy chúng ta đều tin vào Chúa thì một ngày nào đó, danh Ngài sẽ phát ra khắp nơi thôi, hiện tại đã có nhiều nhiều nhà khoa học hiện không còn tin thuyết tiến hóa nữa.
Tranh Luận Thêm Sân si!
"Nhưng bạn ơi, nếu một ngày nào đó bạn thấy mình mỏi mệt, đơn côi hay nhọc nhằn trên con đường dài dằng dặc phía trước, tôi mong bạn hãy trút hết mọi gánh nặng lên Thập Tự Giá để rồi đồng hành cùng Chúa Giê-su thì con đường của bạn sẽ ngắn đi rất nhiều có khi ngay trong tích tắc, vài giây vài phút ... và chắc chắn không quá 100 năm đâu." NHƯ BẠN DZUNG NÓI TRÊN, THÌ TÔI LUÔN GIỮ LẬP TRƯỜNG, CÓ MỆT MỎI, HAY CÔ ĐƠN ĐỀU DO MÌNH CHỌN MÀ RA, TÔI VẪN CỨ ĐI DÙ DÀI HAY NGẮN..MỖI NGƯỜI CÓ MỘT Ý CHÍ, NGUYỆN VỌNG KHÁC NHAU...ĐƯỜNG TÔI CHỌN TÔI SẼ ĐI " tôi mong bạn hãy trút hết mọi gánh nặng lên Thập Tự Giá để rồi đồng hành cùng Chúa Giê-su thì con đường của bạn sẽ ngắn đi rất nhiều có khi ngay trong tích tắc, vài giây vài phút ... và chắc chắn không quá 100 năm đâu" TÔI KHÔNG TIN ĐIỀU NÀY VÀ MÃI MAI...TÔI KHÔNG PHẢN LẠI NHỮNG GÌ TÔI CHỌN, KHÔNG PHẢN LẠI GIÁO PHÁP CỦA ĐỨC PHẬT (TÔI KHÔNG MẤT LẬP TRƯỜNG, CHAO ĐẢO GIÓ CHIỀU NÀO THEO CHIỀU ĐÓ NHƯ NGỮNG NGƯỜI KHÁC ĐỂ MẤT PHƯƠNG HƯỚNG) "Xin lỗi tiền bối vì có nhiều người đi tu và đã trở thành phật nên khi người Nê-pan đào được bộ xương và hàm răng họ cho đây là của ông phật ( tài liệu này xin trình bày sau) nhưng không phải là ông phật mà tiền bối nhắc đến Thành thật xin ông bành tổ thứ lỗi cho kẻ trẻ ranh này – Bài viết ngocAnh đã sửa lại, tiền bối vui lòng Thực ra thì tiền bối cũng chẳng hiểu gì nên mới viết: .. Nếu như trước đây vài năm mà gặp tiền bối trong diễn đàn này có lẽ ngocAnh và tiền bối cùng chung một ý nghĩ. Thú thực là gia đình và bản thân ngocAnh trước đây tuy không phải là hàng ngày tụng kinh gõ mõ như mấy ông thầy chùa nhưng đối với việc nhang đèn, cúng tế và thờ lạy mấy tượng gỗ cũng là thường xuyên, vả cũng tin rằng mình là hóa kiếp của mấy con vật bò bằng bụng, đi bằng bốn cẳng. Vậy mà có thấy gì đâu? khổ càng thêm khổ, tội càng thêm tội, chứa chất hận thù, bệnh tật đầy mình sống mà như chết, đã đến đường cùng chỉ mong tìm chết." TÔI KHÔNG CẦN BẠN NGOCANH XIN LỖI TÔI, VÌ BẠN CÓ GÌ MÀ PHẢI XIN LỖI TÔI...TÔI CÓ CHẲNG BIẾT GÌ ĐI NỮA ĐÓ LÀ BẢN NGÃ CỦA TÔI NGU HAY SI MÊ VẪN LÀ TÔI, NHƯNG TÔI VẪN KHÔNG LẬT LỌNG HAY Ý HAI Ý BA..VÀ BẠN NÊN ĐỌC KỸ LỜI TÔI NÓI, TRẢ LỜI NHỮNG GÌ TÔI HỎI VÀ TÔI CŨNG XIN NÓI BẠN BẠN HÃY NHÌN LẠI BẢN THÂN MÌNH TRƯỚC KHI ĐÁNH GIÁ NGƯỜI KHÁC...TÔI KHẲNG ĐỊNH RẰNG BẠN KHÔNG CÓ LẬP TRƯỜNG,VÀ VIỄN MỘNG RẤT LỚN THEO LỐI TỰ CHO MÌNH LÀ TỐI CAO DUY NHẤT VÀ TỐT ĐẸP MÀ AI CŨNG PHỈA BÁI PHỤC! "sự u mê và và huyễn tuởng ra một miền cực lạc của riêng mình, nơi mà chỉ có bạn và những lãng quên; mà thực tế những lãng quên cố tình đó chúng vẫn đang hiện diện đầy sinh động bên ngoài cuộc sống thường nhật của chúng ta, xin lỗi bạn nhưng theo mình đó thực sự là một sự chạy trốn đáng thương vô vọng, "vô minh" và mang tên " vô ngã ". cầu chúc bạn bình an nơi Cha chúng ta là Đấng Tạo Dựng chứ không fải đi tìm bình an ở một nơi vơ vu huyễn hoặc nào khác ." NHƯ BẠN LEE, BAN LLONG NÓI TRÊN CÁI SỰ U MÊ VÀ HUYỄN TƯỞNG MỚI NGHĨ RA MIỀN CỰC LẠC, CHẠY TRỐN THỰC TẾ... ĐÓ MỚI CHÍNH LÀ NHỮNG CÁI U MÊ, VÔ MINH CỦA NHỮNG KẺ KHÔNG HIỂU GÌ VỀ CÁI GÌ MÌNH NÓI, CÁI GÌ MÌNH CHỌN, CON ĐƯỜNG MÌNH ĐANG ĐI LÀ GÌ MỚI NGHĨ THẾ VÀ NÓI THẾ? CÁI GÌ GỌI LÀ THỰC TẾ, QUÁ TỰ TIN CHO MÌNH LÀ HẾT VÀ CÁI GÌ LÀ HUYỄN HOẶC, VU VƠ THÌ DẦN DẦN SẼ HIỆN RÕ ,NGAY CẢ CÁC VỊ TỐI CAO CŨNG CHƯA GIẢI THÍCH HAY CHỈ RÕ ĐÂU? VÀ TÔI KHÔNG TIN VÀ MÃI MÃI VỀ CÁI GỌI LÀ SỰ BÌNH AN NƠI CHA BẠN À?( TÔI KHÔNG NÓI ĐÓ LÀ HUYỄN HOẶC HAY VU VƠ NHƯ CÁC BẠN ĐÃ NÓI VỀ ĐẠO CỦA TÔI...) "Đức Thích Ca từng nói: " Ta chỉ là thầy chỉ đường, ta không có quyền ban phước hay giáng họa cho ai cả", như vậy chúng ta nên chọn sao đây? Con đường hay thầy dạy?"' ĐẤY LÀ ĐIỀU MÀ ĐỨC PHẬT DẠY CHÚNG TA KHÔNG Ỷ LẠI, ĐỪNG QUÁ TỰ CAO TỰ ĐẠI CHO MÌNH LÀ TRÊN HẾT ĐÓ LÀ QUÁ CAO NGẠO, TỰ MÃN ĐỂ MỌI NGƯỜI TIN THEO...VÌ NGÀI BIẾT MÌNH LÀ AI, BẢN THÂN NGÀI LÀ AI.
THỬ NHÌN..NẾU Ở NHÀ TRƯỜNG MÀ MỘT NGƯỜI THẦY GIÁO NÓI LÀ THẦY SẼ CHO CÁC EM NGHỀ NGHIỆP TỐT LÀNH, CÓ THẦY LÀ DẼ CÓ CUỘC SỐNG ẤM NO SAU NÀY ,THÌ CẦN GÌ ĐI HỌC TỚI THẦY CÔ GIÁO ĐƯA TIỀN CHO THẦY THÌ SẼ CÓ VIỆC NGAY VÀ CŨNG CẦN GÌ GỌI LÀ THẦY GIÁO HAY CÔ GIÁO DẠY HỌC CHÚNG TA...NHƯNG THỰC TẾ THẦY CHỈ CHO CÁC HỌC SINH KIẾN THỨC CHỈ CHO CÁC HỌC SINH CON ĐƯỜNG MÀ THÔI, CHỨ THẦY KHÔNG CÓ KHẢ NĂNG TẠO CHO CHO CÁC HỌC SINH CÔNG VIỆC, MÀ PHẢI DỰA TRÊN KIỀN THỨC THẦY DẠY, NHỮNG GÌ HỌC ĐƯỢC MỚI MONG RA CÓ ĐƯỢC VIỆC LÀM....
VÀ CÁI GỌI LÀ CHẠY HUYỄN TƯỞNG, VU VƠ,MIỀN CỰC LẠC HAY CHẠY TRỐN ĐỜI ĐỐI VỚI CÁC BẠN NHƯ MÒ KIM ĐÁY BIỂN, THEO MỘT GIẤC MƠ CỨ NGHĨ LÀ THỰC TẾ THÌ THEO CHÚNG TÔI ĐÓ LÀ SỰ RÈN LUYỆN, TỰ Ý CHÍ ĐẤU TRANH BẢN THÂN MÀ TRƯỞNG THÀNH VƯỢT LÊN, HỌC TẬP RÈN LUYỆN MỘT CON NGƯỜI ĐÍCH THỰC CHỨ KHÔNG PHỈA TRÔNG CHỜ HAY Ỷ LẠI VÀO CÁI GỌI LÀ THỰC TẾ ,BAN ƠN......(con đường của bạn sẽ ngắn đi rất nhiều có khi ngay trong tích tắc, vài giây vài phút ... NHƯ BẠN DZUNG NÓI THEO TÔI THÌ XA VỜI LẮM) THÂN CHÀO CÁC BẠN TÔI KHÔNG MẤT CÔNG ĐỂ CHO CÁC BẠN PHẢI BÌNH LUẬN! CHÚC CÁC BẠN TỐT LÀNH NƠI BẠN ĐÃ CHỌN.
"CUỘC ĐỜI LÀ HƯ VÔ..........SỐNG NAY CHẾT MAI.......KHÔNG AI CỨU ĐƯỢC MÌNH NGOẠI TRỪ BẢN THÂN, HÃY VỨT BỎ SỰ Ỷ LẠI, MÀ TỰ ĐẤU TRANH BẢN THÂN, RÈN LUYỆN BẢN THÂN... Kẻ thù lớn nhất của đời người là Chính mình, Ngu dốt lớn nhất của đời người là Dối trá, Thất bại lớn nhất của đời người là Tự đại, Ngã mạn, Bi ai lớn nhất của đời người là Ganh tỵ, Tật đố, Sai lầm lớn nhất của đời người là Đánh mất mình,
Nghĩ đến thân thể đừng cầu không bệnh khổ, vì không bệnh khổ thì tham dục dễ sanh.
Ở đời đừng cầu không khó khăn hoạn nạn, vì không khó khăn hoạn nạn thì kiêu xa nổi dậy.
Tự xét tâm tính đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.
01. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó là truyền thuyết.
02. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó thuộc về truyền thống.
03. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được nhiều người nhắc đến hay tuyên truyền.
04. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó được ghi lại trong sách vở hay kinh điển.
05. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó lý luận siêu hình.
06. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều đó phù hợp với lập trường của mình.
07. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy phù hợp với định kiến của mình.
08. Chớ vội tin điều gì, khi điều đó được căn cứ trên những dữ kiện hời hợt.
09. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được sức mạnh và quyền uy ủng hộ.
10. Chớ vội tin điều gì, chỉ vì điều ấy được các nhà truyền giáo hay đạo sư của mình tuyên thuyết.
"
DUC ME CHUYEN HUONG DOI MUC SU
Mục sư Irwin Johannes hiện đang phục vụ tại Mỹ. Ông sinh trưởng trong một gia đình mục sư. Lý tưởng của ông là nối nghiệp cha: làm mục sư. Ông theo đuổi lý tưởng hết mình. Ðã đạt nguyện vọng. Ông được giao phó trông coi giáo xứ St. Stephan. Ông đã phục vụ giáo xứ này 27 năm liên tục, cho đến ngày đổi hướng cuộc đời. Ông ghi lại diễn tiến đổi hướng cuộc đời như sau: Tôi đau lòng, suy nghĩ mông lung trước cảnh hàng tỉ con người tín thờ Chúa, mà chia rẽ nhau thành trăm ngàn Giáo Hội, phe phái. Năm 1954, Giáo Hội Tin Lành tổ chức Ðại Hội Quốc Tế. Tôi khấp khởi mừng vui, hy vọng: Ðại Hội sẽ khai thông, tìm ra lối thoát, giải tỏa nếu không toàn diện, ít ra phần nào việc chia rẽ đáng buồn nói trên. Ðại Hội đến, rồi Ðại Hội đi....Người ta đã bàn cãi rất nhiều. Ðã đưa ra trăm ngàn kế hoạch, đường lối...Nhưng trước sau, vẫn không thấy có đổi thay nào đặc biệt...Tôi theo dõi tin tức, tiếp xúc với nhiều thành phần Ðại Hội. Ai cũng nhún vai, bi quan, chỉ biết nói: các trở ngại còn quá nhiều, lại quá lớn lao... Sau Ðại Hội Tin Lành ít lâu, Giáo Hội Công Giáo ở Chicago tổ chức Ðại Hội Thánh Mẫu. Với tư cách một Mục Sư Tin Lành, tôi đâu thiết tha đến Ðại Hội Thánh Mẫu bên Công Giáo. Ðó là chưa kể việc tôi bất đồng ý kiến với bên Công Giáo về nhiều điểm, như việc sùng kính Ðức Mẹ, việc lần hạt Mân Côi, đạo lý về Ân Xá, về ơn bất khả ngộ của Giáo Hoàng, v.v...Nhiều lần trên diễn đàn tôi đã công khai đả phá không tiếc lời những điểm trên của bên Công Giáo... Dầu vậy, tôi vẫn cải trang đến Chicago, không phải để dự Ðại Hội, mà là để quan sát, tìm tòi những sơ hở để sau này dễ bề đả phá...Công trường Chicago rộng lớn, mênh mông đến thế, mà chỗ nào cũng chật ních người là người. Hầu hết ai cũng cầm xâu chuỗi trên tay. Ðọc kinh, ca hát tôn nghiêm, cung kính. Không chuyện trò, cười cợt, làm ồn...Tôi lóc lách, len lỏi, đi tới đi lui, cố làm ra vẻ đạo đức. Sau cùng, tôi tới được gần trung tâm Công Trường. Nơi đây dựng một bàn thờ lớn. Một đoàn kiệu đang diễn hành trật tự ngay khu trước bàn thờ, do chính Ðức Hồng Y Giáo Chủ Stritch, giám mục thành phố Chicago, chủ tọa. Tôi vừa quan sát đoàn kiệu vừa để ý nhìn tổng quát khu chung quanh bàn thờ. Hai bên khu bàn thờ dựng nhiều cột cờ lớn, trên cây nào cũng tung bay phấp phới một lá cờ vĩ đại. Trông thật oai hùng. Bên phải bàn thờ, khoảng giữa bàn thờ và hàng cột cờ, có nghinh đài đặt tượng Ðức Mẹ rất lớn. Trên đầu tượng, một vòng triều thiên 12 ngôi sao điện, tỏa sáng cả một vùng. Dưới chân tượng, mặt trăng lưỡi liềm ánh sáng huyền ảo đủ màu, nhấp nhánh thay đổi luôn phiên...Tôi vừa nhìn lên tượng, bất giác thấy mình toàn thân bủn rủn. Tôi nghe rất rõ ràng từng tiếng: “Ta là Mẹ của con”. Ui chao, những tiếng ngọt ngào quá sức. Tôi còn đang bần thần, sửng sốt, thì lại nghe tiếp những tiếng khác như rót vào tai: “Sao con không trở về nhà Cha? Sao con đeo đuổi hoài con đường lầm lạc?” Trong công trường đông người đến thế. Ai cũng ca hát, cầu kinh vang trời. Nhưng không sao lấn át nổi tiếng nhiệm mầu không biết từ đâu tới, dịu dàng mà mạnh mẽ, cứ trào liên tiếp trong con người tôi... Chỉ trong mấy phút, lối suy luận tư tưởng từ trước đến giờ của tôi đổi thay toàn diện...Tôi không hiểu nổi chính mình nữa...Tôi tự trách mình, tại sao trước đến giờ không nhìn ra những chân lý đó? Ngày hôm sau, tôi trở lại nhà. Bao nhiêu thành kiến, ác cảm từ trước đến nay về việc tôn sùng Ðức Mẹ, về Kinh Mân Côi, về ân xá v.v... đều mờ dần trong tâm trí tôi, rồi dần dần biến hết. Tôi để tâm nghiên cứu, suy nghĩ, cân nhắc, đắn đo... Tôi đã tìm ra được con đường mới, tôi quyết định đổi hướng cuộc đời: gia nhập Giáo Hội Công Giáo. Chỉ còn một trở ngại duy nhất tôi còn vấn vương, bịn rịn: giáo xứ St. Stephan, nơi tôi sống chết đã hết mình phục vụ 27 năm trời nay. Giáo xứ và tôi gắn liền với nhau như hình với bóng. Bao nhiêu kỷ niệm. Bao nhiêu thăng trầm. Bao nhiêu Hội Ðoàn. Bao nhiêu hoạt động. Bao nhiêu khuôn mặt trẻ thơ thiên thần. Tôi bồn chồn, xao xuyến, đã có lúc phát khóc như trẻ thơ. Làm sao đành lòng dứt bỏ ra đi??? Tôi thở than với Ðức Mẹ: “Con quyết định trở về nhà Cha. Con không thể không có Mẹ. Nhưng con không đành lòng rứt bỏ ra đi. Xin Mẹ giúp con”. Lại mấy tiếng huyền diệu bất thần vang lên trong lòng tôi: “Con đã đọc Phúc Âm cả trăm lần. Chúa Giêsu xưa đã biết trước từng chi tiết diễn tiến cuộc tử nạn nhục nhã, đau khổ, mà Người đã bỏ nhà, đã giã từ Mẹ, đã cương quyết đi tới...Người đã chết đau khổ, nhục nhã...Người không thất bại. Người đã thành công lớn lao...” Ngày 28 tháng 11 năm 1954, tại Illinois, trong trung tâm tĩnh tâm thánh Phanxicô ở Mayllake, tôi đã chính thức, công khai gia nhập Giáo Hội Công Giáo. Hôm sau, các báo chí trong vùng đều đăng tải tin động trời này...Rồi từ bất ngờ này qua bất ngờ khác, từng núi thơ tín từ khắp bốn phương tới tấp gởi đến chào mừng, chia vui, cầu chúc tôi không thiếu sự gì trên trời dưới đất. Một trong các điều làm tôi sửng sốt, xúc cảm nhất, là 95% trong số thư tín lại là của các anh chị em Công Giáo xa gần tôi chưa bao giờ quen biết và xưa nay tôi vẫn dị nghị.... Bây giờ tôi thấy phấn khởi hết mình và một trật cũng tự thẹn hết mình. Tôi thầm nghĩ: mình đã đọc Phúc Âm cả trăm ngàn lần mà sao không khám phá ra những lời chân lý Chúa dạy. Tôi quả thật là đứa con hoang đường trở về nhà Cha. Là con chiên lạc đàn đã được tìm thấy. Tôi mất một mà được lại mười. Tôi được sung sướng, mà người khác cũng vui lây... Tôi hoan hỉ xin được ghi nhớ ơn Mẹ đã chủ động giúp tôi đổi hướng cuộc đời...
Phúc Âm.
Từ 12 sứ đồ cho đến thờ các Hội Thánh của sứ đồ Paul, hết thảy đều chỉ thờ tôn Đấng Christ, như bạn peterlinh nói, có câu:"Sao Con không về nhà Cha mà lạ đi theo đường lâm lạc?" Thật lạ lùng vì từ 12 sứ đồ, các tiên tri thờ Cựu Ước hết thảy đều chỉ tin vào Kinh Thánh và chỉ độc thờ Đức Chúa Trời, vây lúc đó có phải có một Đức Mẹ nào đó tới và dùng các Kinh sáng danh, mân côi... để nói với Phê-Rô, Phao-Lô, Moses rằng: :"Sao Con không về nhà Cha mà lạ đi theo đường lâm lạc?" hết thảy chỉ có Kinh Thánh là chính, chỉ có Kinh Thánh và Kinh Thánh, không hề có điều gì khác và hết thảy chỉ dc sanh ra trong lòng Đấng Christ và chỉ có danh Ngài mới là ánh sáng soi đường và là đường đi lẽ thật, Đức Mẹ là loài thụ tạo của Thượng Đế và việ thờ cúng bà là một điều đã phạm vào điều răn thứ nhất của Đức Chúa Trời:
"Trước mặt ta,người chớ có các thần khác."
xin chào bạn
xin chào bạn owenvongavothuong
theo tôi sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình tin theo những lý thuyết đại loại như "CUỘC ĐỜI LÀ HƯ VÔ..........SỐNG NAY CHẾT MAI.......KHÔNG AI CỨU ĐƯỢC MÌNH NGOẠI TRỪ BẢN THÂN, HÃY VỨT BỎ SỰ Ỷ LẠI, MÀ TỰ ĐẤU TRANH BẢN THÂN, RÈN LUYỆN BẢN THÂN..." ... rèn luyện bản thân như thế nào vây? không đánh muỗi , không giết ruồi hay không sát sinh vi khuẩn ? để rồi cũng vẫn chết thối nát phần thân xác tan thành cát bụi như Cha Ta đã tạo nên từ cát bụi . đau đớn nào hơn là phần linh hồn sẽ về đâu ? về nơi ruồi bọ khi xưa ta đã không sát sinh ? hay luân hồi đầu thai loanh quanh cho đến " muôn đời vạn kiếp" ???
lạy Cha con xin dâng lời khẩn cầu lên Cha hãy rủ lòng thương xót những người anh em chúng con còn chưa được biết đến yêu thương của Cha, mà mở lòng mở dạ họ ra để không chỉ có con mới được Cha yêu thương đến vậy. Amen.
thân ái trong Chúa
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chữ ký http://www.vandevietnam.net<
Đấng Christ.
Thầy dạy thì cần kiến thức, song không có kiến thức thì sẽ không có thầy dạy, song nếu có kiến thức mà không có thầy thì chúng ta vẫn tự học được.
Chúa Jesus không phải thầy, cũng không phải kiến thức, Ngài không phải như các giáo chủ của đạo khác, Ngài chính là ánh sáng, xin nhắc lại là Chúa Jesus không phải là thầy dạy để con người hướng đến sự sáng nhưng chính Chúa Jesus là sự sáng cho loại người.
Bạn là mọt người nấu ăn, có 3 cái trứng, song có 1 cái trứng thối mà bạn đã lỡ tay cho vào, bạn có thể dùng nhiều mùi vị để che lấp nhưng trứng thối thì vẫn là trứng thối, ăn vao vẫn thẩy dở như thường, con người chúng ta là những kẻ đầy tội lỗi, nếu lại bắt chúng ta tự diệt tội lỗi thì chẳng khác chi trứng đã thối mà bỏ vào thêm cái trứng thối nữa, loài người luôn có tâm hướng về tội lỗi, hễ cứ làm 10 điều tốt thì lại làm lại 100 điều ác, loài người khó mà ra khỏi dòng tội lỗi, song vì tình yêu thương mà Chúa Jesus đã chịu chết trên thập tự giá vì loài người và cái chết của Ngài chỉ một lần là đủ.
Không có một con cái Chúa nào cầu xin cho không gặp điều khó khăn cả, song hết thảy đều cầ ucho Chúa giữ mình vững trước những cám dỗ để ko sa vào cạm bậy của quỷ dữ.
Bình an nơi nhà Cha là một điều cực kỳ tuyệt diệu, con người dc sống trong sự an vui, tốt đẹp, không bị vướng bận vào những thứ nhung lụa, vật chất song hết thảy đều dc tốt tươi trong danh Chúa, không cần phải qua hàng trăm sự luân hồi, song hết thảy chúng ta đều sẽ dc yên nghỉ nơi nước trời khi tin nhận Đấng Christ.
Bản Ngã! quả
chung tu
ớc mơ của tôi là trở nên một ca sĩ và một vũ công trên sân khấu, và Chúa đã cho tôi được toại nguyện. Ngài cho tôi trở nên một người nổi tiếng và là một minh tinh, trên màn ảnh truyền hình, trong các hộp đêm, và trong phim ảnh. Tôi được xuất hiện ở Broadway trong chương trình Golden Boys với tài tử Sammy Davis, Jr., và đi lưu diễn Âu Châu, Mỹ Châu cũng như nhiều lần xuất hiện ở Las Vegas, và tôi có bốn chương trình truyền hình đặc biệt.
Tôi được rửa tội và là một người theo Anh Giáo, tôi vẫn tiếp tục đọc Phúc Âm trong khi hành nghề. Nhưng tôi không đến nhà thờ thường xuyên. Nếu có đến, tôi vẫn không cảm thấy có gì đặc biệt. Có thể nói tôi có loại cầu nguyện riêng tư với Thiên Chúa, theo kiểu cách của tôi. Nghề nghiệp là điều tiên quyết, thứ đến mới là Thiên Chúa, nhưng tôi vẫn nhớ đến Ngài.
Vào thập niên bảy mươi, tôi cảm thấy mình không thành đạt được điều gì cả. Tiền bạc, y phục và danh vọng, tất cả những phù hoa này không làm tôi thỏa mãn. Tôi cảm thấy cô đơn và trống rỗng. Tôi khao khát một điều gì đó. Chính lúc ấy tôi mới nhận ra rằng phải quay về với Thiên Chúa. Bởi thế tôi xin Chúa hãy lấy đi tất cả những gì mà tôi đã xin, và ban cho tôi những gì theo ý Ngài muốn.
Vào năm 1985 tôi bị viêm màng bụng và phải giải phẫu đến bốn lần. Hai năm sau, tôi bị viêm tủy sống, thực sự bán thân bất toại nửa thân thể bên trái, mắt tôi chỉ nhìn thấy một bên, cũng như chỉ nghe được một phía, và hầu như không nói được. Nửa thân thể bên trái của tôi nặng nề như đeo gông. Một trong các bác sĩ ở UCLA nói với tôi, "Thành thật mà nói, không còn gì trên thế giới này có thể giúp được bà."
Khi nghe nói như thế, hồn tôi như lìa khỏi xác đến trước ngai tòa Chúa, và tôi thưa: "Lạy Chúa, xin cho con được nhìn thấy chính con người của con." Tôi thấy mình chỉ là một linh hồn nhơ bẩn, và tôi khẩn khoản nài xin Ngài: "Cha ơi, nếu Cha cho con mạnh khoẻ lại, con sẽ phục vụ. Con thật hối lỗi vì đã không nhớ đến công việc của Cha. Xin cho con một cơ hội nữa."
Các bác sĩ cho biết họ sẽ thử dùng một vài loại chữa trị, nhưng dường như Chúa nói với tôi, "Đừng để họ chạm đến con. Vì như thế họ sẽ cướp công trạng của Cha."
Và ngày nay, công trình của Ngài hiện đang chu du khắp thế giới.
Đó là một tiến trình thật lâu dài, vì Chúa không chữa tôi khỏi ngay lập tức. Ngài không để tôi có thể quên đi biến cố đó cách dễ dàng. Tôi phải học cách cầu nguyện. Tôi phải biết chạy đến với Đức Giêsu Kitô. Tôi thực sự chưa sẵn sàng để phục vụ, và còn nhiều điều cần phải học hỏi, trau dồi.
Một ngày kia, tôi hỏi Đức Kitô, "Con sẽ được khỏi bệnh như thế nào?" Câu trả lời của Ngài là "Lola, con phải đi trên mặt nước," điều đó có nghĩa "Chúa đòi hỏi nơi tôi một mức độ đức tin nào đó." Bởi thế tôi tiếp tục cầu nguyện và cầu nguyện. Một ngày kia, tôi nhận thấy đã có chút khả quan, và tôi biết ơn sủng của Ngài bắt đầu tác dụng trên tôi. Bỗng dưng tôi có thể hình dung ra một biển hồ trước mặt mà tôi có thể bước đi trên mặt nước. Không chút hồ nghi, tôi nắm lấy tay Đức Kitô, mắt nhìn đến Ngài, và tôi bước đi trên mặt nước. Đối với Chúa, mọi sự đều có thể.
Tôi gọi vị bác sĩ lại và nói: "Nếu ông có chút giờ rảnh, tôi sẽ cho ông thấy công trình của Thiên Chúa." Khi bước ra khỏi thang máy, tôi thấy một vài bác sĩ đứng đó để chứng kiến. Tôi cất bước đi. Có thể nói, tôi hơi khoe khoang một chút vì tôi mang giầy cao gót. (Nghĩ lại, tôi xấu hổ quá). Các bác sĩ nói, "Đây là một phép lạ." Và họ viết trong hồ sơ bệnh lý của tôi: "Bà ta từ chối mọi loại chữa trị."
Trở về với nghệ nghiệp cũ là điều tôi hằng mong ước, và tôi cũng thường xuyên đến với một nhà thờ Công Giáo, vì tôi cảm thấy thật thoải mái khi ở đó. Nhưng tôi không gia nhập.
Một linh mục nói với tôi, "Lola, bà không thể chỉ đến viếng nhà thờ mà thôi. Bà phải học giáo lý và trở lại đạo Công Giáo." Tôi thật cứng đầu khi trả lời vị linh mục: "Tôi không biết có nên hay không, vì điều này không có ghi trong Phúc Âm." Ngài nói, "Với những người có lòng tin, thì không cần giải thích, với những người không tin thì chẳng giải thích nào đầy đủ. Bà hãy cầu nguyện để xin Chúa ban cho bà ơn sủng này."
Với sự kiên nhẫn của vị linh mục, và với những lần tâm sự với Cha trên trời, tôi đã trở lại Công Giáo vào năm 1991.
Bây giờ, Bí Tích Thánh Thể là điều không thể thiếu đối với tôi. Trước kia tôi không hiểu được điều này. Tôi ngồi trước Mình Thánh, tự hỏi, "Mình ngồi đây làm gì?" Tôi không biết thế nào là lắng đọng tâm hồn để đến với Đức Kitô. Bạn phải yêu Ngài để có một đời sống riêng tư với Ngài.
Chìa khóa đó là chuỗi Mai Khôi. Càng lần chuỗi bao nhiêu, tôi càng nhận ra rằng mình không thể chỉ đọc kinh lần chuỗi. Phải làm một điều gì đó, và càng thi hành công việc mở mang Nước Trời bao nhiêu, tôi càng được Ngài ban cho nhiều ơn sủng bấy nhiêu. Bạn không thể chỉ nói miệng mà không làm. Nếu bạn chỉ nói miệng thì Thiên Chúa sẽ thức tỉnh bạn qua những thử thách.
Có một vài điều tôi xin Chúa và thời gian cứ qua đi mà Ngài không đáp trả. Nhưng tôi vẫn kiên trì, vẫn tiếp tục gõ cửa thiên đàng. Tôi thật kiên nhẫn, và sau cùng Ngài nhận lời. Ngài thiết lập mối giây thân tình trong con người tôi. Tôi sẽ không để xa cách Ngài, và Ngài cũng không để xa cách tôi. Bây giờ nếu tôi đến trước bí tích Thánh Thể, ngay lập tức tôi quên hết mọi sự chung quanh. Ngài là Hoàng Đế, là Vua của chúng ta, nhưng đã tự hạ mình để ở đó, chờ đợi chúng ta đêm ngày. Tôi phó thác cho Ngài để ngài dẫn tôi đi trong hành trình tư tưởng, và đưa tôi đến gần Ngài hơn. Khi tôi thì thầm với Ngài, "Cha ơi, con chỉ muốn đến và ở với Cha," thì Ngài cũng như nói với tôi, "Con yêu dấu của Cha." Nếu bạn đến gần với Đức Giêsu Kitô thì Ngài sẽ ban cho bạn cách đi vào tâm hồn Ngài một cách tuyệt vời. Ngài muốn chúng ta tin rằng, đối với Ngài mọi sự đều có thể.
Ngài đã chuẩn bị cho chúng ta trước khi chúng ta sinh ra, và tôi đã cảm nghiệm được điều đó. Bạn có thể thấy lối sống của tôi, là một người của đám đông, múa may trên sân khấu trước hàng ngàn người mà không sợ gì cả. Đó là nhờ ơn sủng mà Ngài đã ban cho tôi, để tôi rèn luyện khả năng ấy trong thế gian.
Nếu tôi có thể thức tỉnh sau cơn say, thì tôi phải đi vào nhà thờ và tỉnh thức người khác, vì nhiều người đang mê ngủ. Thiên Chúa biết Ngài có thể dùng sự nhiệt tình của tôi về sau.
Khi tôi trải qua tất cả những điều này, Thiên Chúa đã đem tôi đến một vài nơi. Ngài đem tôi trở về nhà. Mái nhà của tôi là Giáo Hội Công Giáo, vì đó là Giáo Hội đã đem cho tôi Mình và Máu Đức Kitô. Tất cả chúng ta đều có những câu chuyện để kể làm vinh danh Chúa. Thiên Chúa hoạt động trong rất nhiều cuộc đời. Tất cả chúng ta đều có thể đến với người khác và nâng họ dậy bằng cách kể câu chuyện cuộc đời chúng ta.
Đời tôi cũng không có gì khác.
Bà Lola Falana là con thứ ba trong gia đình sáu người con. Bà học vũ lúc bốn tuổi. Trước khi bệnh tật chấm dứt 33 năm sự nghiệp của bà thì bà đã tung hoàng thế giới với nghề nghiệp của một người ca múa. Bây giờ 57 tuổi, bà vẫn thường xa nhà, đi chu du với tính cách của một người Công Giáo nhiệt thành đi truyền giáo trên toàn quốc.
Đây là linh Giê-sa-bên nói
Hi Peterling,
Chúa Giê-su là Đầu của Hội Thánh và Hội thánh là Thân Thể Ngài. Vậy một Hội Thánh thật là do Chúa Giê-su làm Đầu và đang sống tại thế gian. Nếu Chúa Giê-su phán, Ngài sẽ phán trong Thân Thể đó và mọi người nhóm lại đều biết và xác nhận.
Quay lại trường hợp trên tôi nghĩ đó là linh Giê-ra-bên (vợ Mô-háp) phán qua tượng chạm bà Maria. Trong Cựu Ước Giê-sa-bên chính là người đàn bà đưa giáo lý "tà dâm" bái lạy thần tượng vào dân Israel. Trong Tân Ước tại Khải Huyền, Chúa Giê-su đã phán về 7 kiểu hội thánh đang tồn tại, điểm nổi bật nhất là Thi-a-thi-rơ mang hình bóng của Giáo Hội CG và GH này đã bị Giê-sa-bên cai trị.
Những dẫn chứng của bạn chẳng có ích chi với chúng tôi cả vì không phải số đông là chân lý như nhiều người CG (kể cả TL) vẫn lầm tưởng.
Dzung
Dân Israel xây tháp Ba-bên???
Lạ quá, theo Thánh Kinh tôi có trong tay thì thời Nim-rốt xây cất tháp Ba-bên (Sáng 10:8-10) ông tổ của Israel là Áp-ra-ham còn chưa được sinh ra. Vậy, không biết thần học gia Dzung dựa vào đâu để bảo là dân Israel xây tháp Ba-bên?
Ngày xưa chính dân Israel đã kiêu ngạo khi xây tháp Babel (ý nghĩa là những hòn gạch do trí tuệ, tâm sức của mình làm nên) để vươn tới Chúa nhưng họ đã thất bại. Trích từ: http://tinlanhbiengiao.net/?q=node/189#comment-2574
Cái nguy hiểm của những người xem thường Lời Chúa, để cho tri thức vụn vặt chấp nối của thế gian và sự hoang tưởng của chính mình làm chủ đang được thể hiện qua Dzung.
Thêm nữa, Nim-rốt và dân thời đó xây tháp Ba-bên không phải để "vươn tới Chúa" mà là để rạng danh của họ: "Lại nói rằng: Nào! chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; ta hãy lo làm cho rạng danh, e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất." (Sáng Thế Ký 11:4)
Ai mà nhắm mắt nghe theo những lời dạy của thần học gia Dzung thì chẳng mấy chốc sẽ thấy mình .. lọt dưới hố sâu!
Israel/Baben
Chào Chiên Việt,
Việc trong Kinh Cựu Ước là việc của Đức Chúa Trời và Israel. Tôi có nói Israel là ngụ ý chung là dân trong Cựu Ước. Suy cho cùng dù dân xây Babel chưa mang tên Israel sau Apraham nhưng họ cũng là thủy tổ của Israel sau này.
Cái nguy hiểm của những người xem thường Lời Chúa, để cho tri thức vụn vặt chấp nối của thế gian và sự hoang tưởng của chính mình làm chủ đang được thể hiện qua Dzung.
Thêm nữa, Nim-rốt và dân thời đó xây tháp Ba-bên không phải để "vươn tới Chúa" mà là để rạng danh của họ: "Lại nói rằng: Nào! chúng ta hãy xây một cái thành và dựng lên một cái tháp, chót cao đến tận trời; ta hãy lo làm cho rạng danh, e khi phải tản lạc khắp trên mặt đất." (Sáng Thế Ký 11:4)
Ai mà nhắm mắt nghe theo những lời dạy của thần học gia Dzung thì chẳng mấy chốc sẽ thấy mình .. lọt dưới hố sâu!
Bạn đang đoán xét chỉ dựa trên tư tưởng thần học riêng của bạn và do cách đọc cắt dán Kinh Thánh của bạn.
Như tôi đã trao đổi với bạn vì việc phá hỏng toàn bộ cốt truyện Kinh Thánh bằng cắt đọc từng câu dò từng chữ nên bạn không hiểu được ý nghĩa của việc xây Baben rồi dẫn tới Babylon nhỏ, sau đó là Babylon Lớn trong Khải-huyền. Mọi thứ trong KInh Thánh đều có sự kết nối từ Cựu Ước cho tới Tân Ước.
Xin nhắc lại rằng những gì bạn đang đọc chỉ do "văn tự/chữ" (hậu quả của Thần Học Cắt Dán) mang lại. Còn việc tôi hay bạn có lọt hố sâu hay không là chỉ có Chúa mới biết.
Dzung
Thủy tổ của Israel?
Trích:
Việc trong Kinh Cựu Ước là việc của Đức Chúa Trời và Israel. Tôi có nói Israel là ngụ ý chung là dân trong Cựu Ước. Suy cho cùng dù dân xây Babel chưa mang tên Israel sau Apraham nhưng họ cũng là thủy tổ của Israel sau này.
Huy:
Dzung là người biết mình sai nhưng không biết phục thiện. Nếu nói họ là thủy tổ của Israel sau này thì tại sao Dzung không nói họ cũng là thủy tổ của người VN? Như vậy tại sao không nói luôn người VN xây tháp Ba-bên?
To Huy/thế này:
Thưa anh,
Tôi công nhận là trình độ Thần Học Mộ Đạo của mình rất kém cỏi.
Thế này: vậy ai tạo ra A-đam và Eva?
Tôi hy vọng anh hiểu câu hỏi này để khỏi tranh cãi.
Những gì ghi trong Kinh Thánh là tư tưởng của Thiên Chúa cho chúng ta biết về Ngài và chương trình của Ngài. Thiên Chúa là Đấng toàn trị và đầy tình yêu thương. Israel chỉ là một đám dân nhỏ mà Chúa muốn dùng họ qua chương trình của Ngài cho toàn thể nhân loại sau này mà thôi. Thần Học Mộ Đạo của xác thịt đã quá đi sâu vào lịch sử vật lý của dân Israel mà quyên mất tình yêu vô bờ của Thiên Chúa dành cho mọi người. Đây cũng chính là lý do làm cho Đạo Tin Lành giống Đạo Do Thái ++, đó là lúc đầu thì giảng cho kẻ chưa tin bằng những lời lẽ hoa mỹ về tình yêu của Thiên Chúa .v.v. sau khi người ta tin rồi lại bắt dầu dùng Lề Luật để giam hãm họ trong sự sợ hãi và đặc biệt nhất là dùng Malachi để dọa các cơ đốc nhân nhằm đoạt 1/10 (1/10 nằm trong Luật Pháp mà Chúa Giê-su đã giải phóng).
Có ai đó phát biểu rằng "kẻ tội đồ lớn nhất của Chúa là làm xấu mặt Chúa, cắt đi sự thương xót của Phúc Âm và làm CĐN phải sợ hãi trong đức tin", quả rất đáng để chúng ta suy nghĩ.
Dzung
Giê-sa-bên là vợ của Mô-háp???
Trích từ: http://www.tinlanhbiengiao.net/?q=node/189#comment-2587 Quay lại trường hợp trên tôi nghĩ đó là linh Giê-ra-bên (vợ Mô-háp) phán qua tượng chạm bà Maria.
Quả thật, nhà thần học thời đại Dzung chẳng những không hiểu biết Thánh Kinh mà ngay cả các chi tiết trên giấy trắng mực đen cũng không nắm vững mà cứ lên mình dạy dỗ người khác...
Giê-sa-bên (bị gõ sai thành Giê-ra-bên) là vợ của Mô-háp??? Mô-háp là ai vậy cà? Tôi tìm khắp trong Thánh Kinh chỉ thấy nói đến dân Mô-áp chứ không thấy có nhân vật nào tên Mô-háp hết!
Dưới đây là những sự dạy dỗ của thần học gia thời đại Dzung mà Thánh Kinh không bao giờ biết đến:
- Dân Israel xây tháp Ba-bên - Luật Pháp Cựu Ước có 643 điều - Người chết mà chưa đủ 120 tuổi thì linh hồn phải lang thang trên thế gian cho đủ 120 năm... - Giê-sa-bên là vợ của Mô-háp
Còn điều gì nữa, xin quý bạn đọc nhắc giùm!
Tôi thấy thật tội nghiệp cho những người đang ở trong "nhóm của Dzung"
Cầu Chúa thương xót họ và giải cứu họ ra khỏi con người ngạo mạng đang bị các thứ tà linh của AT/NT điều khiển này. A-men.
Chỉ nhầm thôi Chiên việt
Học thuật thần học tôi kém, nên tôi nhầm. Vậy Giê-ra-bên là vợ người khác vậy.
Nhưng điều quan trọng là tôi không đọc Kinh Thánh kiểu mặt chữ (văn tự) kiểu như bạn.
Bạn quá cay cú đấy. Nếu bạn lên án ATNT, thì họ có quyền lên án bạn là truyền thống, không nhận đc Thánh Linh nên phải nuốt văn tự, bạn thấy sao?
Dzung
HOÀ BÌNH, TÔN TRỌNG LẪN NHAU LÀ HẠNH PHÚC MUÔN THUỞ
chào bạn ngocanh, chúng ta có tôn giáo cho riêng mình thì nên tôn trọng lẫn nhau, không nên suy xét cái sai cái đúng với nhau, mục đích ta sống với đạo học được cái hay của đạo để tránh ác làm lành, làm nhiều điều thiện, sống một cuộc sống đạo đức và hạnh phúc, hoà bình với nhau, tôn trọng lẫn nhau, cùng nhau xây dựng một thế giới hoà bình, không còn các tệ nạn hay tội phạm trong xã hội đó mới là nhiệm vụ cấn thiết nhất của tất cả mọi người, sau đó chúng ta hãy theo hứng thú khám phá của riêng mỗi người về vũ trụ nhân sinh quan mà chọn nơi nghiên cứu, học hỏi, khám phá, phát minh, nói chung chúng ta cần phải có đức trước rồi mới nên có tài, ứng với câu tiên học lễ hậu học văn, từ muôn thuở đến nay đã chứng minh tài không thể thắng đức, ( thiệt ra đức đã vô tình sinh tài do chúng ta có đức nên khiêm tốn không nhận ra cái tài đó thôi ) ác sẽ thua thiện, quá rõ ràng phải không bạn, nhưng rồi sẽ đến cuối cùng bạn cũng sẽ nhận ra tài cũng vô dụng, tất cả đều bằng không, trong khi ta thấy những người khác vẫn còn trong phiền não, trong sự phạm tội là vì sao ? là vì họ không giải thoát được bản thân mình, đã bị những cám dỗ của ngũ quan mà làm mất hết ý chí, khi nhận ra như vậy bạn có tự hỏi lòng mình là ước gì mình giúp được một phần công sức cho dù nhỏ nhoi, nhưng cũng vì một công sức nhỏ nhoi của bạn, cộng với nhiều công sức nhỏ nhoi của nhiều người khác trên thế giới há chẳng phải là một công sức to lớn, đoàn kết là sức mạnh vô biên bạn ạ ! Khi bạn cho rằng đó không phải là điều bạn phải bận tâm thì ta nên xem xét lại lối sống của mình có phải đã rơi vào tình trạng ích kỷ mà bạn không biết không ? không sao, bạn cứ từ từ mà sửa lỗi vì trong chúng ta ai cũng bị sai lầm cả, và người biết sai rồi sữa là người thật sự đáng mến ! chúng ta tự do chọn lựa tôn giáo phù hợp với tâm hồn của mọi chúng ta, ví dụ bạn do cảm thấy tin tưởng nơi chúa cho bạn một sự bình an, ấm áp thích nương vào chúa, cha của mình thì người theo phật giáo như mình rất tôn trọng quyết định của bạn và cũng cho phép được gọi là ngài giê-su để bày tỏ lòng kính trọng, còn mình vì thích sự không còn phiền não, thanh thản, không còn sợ sệt, tự mình vượt khó, rèn luyện tính mạnh mẽ, không ỷ lại vào ai, giúp đỡ mọi người nên đã chọn giáo lý của Đức phật để rèn luyện. Bạn cũng không nên gọi Đức phật là lừa dối, cho dù bạn có phỉ báng phật giáo thế nào đi nữa thì mình cũng không giận bạn, vì nếu bạn làm vậy thì cũng do lòng sân si, thành kiến mà ra, hãy tôn trọng lẫn nhau bạn nhé, riêng mình rất mang ơn Đức phật vì đã giúp cho mình nghệ thuật huyền diệu để hoá giải mọi phiền não, khi mình gặp bất cứ chuyện gì khó khăn hay khó chịu đã không còn buồn rầu, lo sợ, lo lắng, phiền não như trước kia, luôn cảm thấy vui tươi và sáng suốt hơn nhiều khi giải quyết mọi vấn đề.
Chào bạn khongnenylai
Xin chào
Cám ơn vì những lời giáo huấn của một Phật tử giành cho tôi ( sau khi tạm chia tay với owenvongavothuong nay được làm quen với khongnenylai )
Trong phạm vi kiến thức hạn hẹp tôi xin được tâm tình với bạn như sau: Thực ra tôi chưa bao giờ nhận mình có tôn giáo( tôi không muốn bàn về tôn giáo) hoặc có đi chăng nữa thì hai chữ Tin Lành (theo tôn giáo) đối với tôi cũng chỉ là một nửa mà thôi.
- Tin Lành là tin tức tốt lành của Đấng Cứu Thế cho nhân loại => là sự Cứu rỗi 10.Thiên sứ bèn phán rằng: Đừng sợ chi,; vì này Ta báo cho các ngươi một Tin lành, sẽ là một sự vui mừng lớn cho muôn dân; 11. Ấy là hôm nay tại thành Đa-vít đã sanh cho các ngươi một Đấng Cứu Thế, là Christ, là Chúa. ( Thánh kinh Lu-ca 2:10-11) - Đạo là đường đi. Đức Chúa Giê-xu đáp rằng: Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha. (tin lành Giăng 14:6 ) - Đạo Tin Lành có nghĩa là => Đường dẫn đến sự Cứu Rỗi
nói chung chúng ta cần phải có đức trước rồi mới nên có tài, ứng với câu tiên học lễ hậu học văn, từ muôn thuở đến nay đã chứng minh tài không thể thắng đức, ( thiệt ra đức đã vô tình sinh tài do chúng ta có đức nên khiêm tốn không nhận ra cái tài đó thôi ) ác sẽ thua thiện, quá rõ ràng phải không bạn, nhưng rồi sẽ đến cuối cùng bạn cũng sẽ nhận ra tài cũng vô dụng, tất cả đều bằng không, trong khi ta thấy những người khác vẫn còn trong phiền não, trong sự phạm tội là vì sao ? là vì họ không giải thoát được bản thân mình, đã bị những cám dỗ của ngũ quan mà làm mất hết ý chí,
Thiện và Ác là gì ? Đức với tài là làm sao ? có phải bạn muốn nói đến điều này: - Thiện => Ông Trời (Đức Chúa Trời) và Ác => ma quỷ ( Sa-tan) - Đức => Ông Trời (Đức Chúa Trời) và tài => con người
Nếu vậy thì đúng bởi vì chẳng có một ai Thánh thiện, Thánh khiết, Tốt lành như Đức Chúa Trời cả và cũng không có một con người nào Đức độ, Đạo đức có thể sánh bằng Đức Chúa Trời được.
( xin lưu ý cùng bạn rằng:chữ Đức chỉ dùng cho Chúa Trời mà thôi, ngoài ra không một ai xứng đáng với danh từ đó )
Bởi sự tốt lành của Ngài. Đức Chúa Trời đã tạo dựng nên vũ trụ, muôn loài cùng con người(ban đầu sống trong Vinh hiển của Ngài) song vì cớ nghe lời dối trá của ma quỷ mà phạm tội cho nên đã phải xa cách Chúa . Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời (Rô-ma 3:23) Con người đã phải sống trong phiền não, trong sự phạm tội, họ không bao giờ có thể giải thoát được bản thân mình, họ luôn bị những cám dỗ của ma quỷ làm cho mất hết lý chí bởi vì họ đã bị bán cho ma quỷ, phục dưới quyền của ma quỷ. Tóm lại con người không thể thắng nổi ba điều sau: 1. Tội lỗi 2. bệnh tật 3. sự chết Biết bao đời nay con người bằng mọi cách cố sức đi bằng mọi đường để tìm lại sự thiếu hụt mà họ đã đánh mất, để lấp đầy khoảng trống ở trong họ nhưng không được. Một chút còn lại trong lương tâm nhắc nhở họ cố làm lành lánh dữ, tu tâm tích thiện song họ có biết đâu chính sự thiếu hụt đó, chính cái khoảng trống đó là thuộc về Đức Chúa Trời (Đấng tạo hoá). Không một ai có thể làm được điều đó bởi vì con người bất toàn với bản chất xấu xa của tội lỗi cho dù cố gắng đến mấy thì những việc thiện, việc lành của họ trước mặt Đức Chúa Trời chỉ là những chiếc áo nhớp (dơ bẩn) mà thôi. Chúa Giê-xu (vì Yêu thương con người) đã đến thế gian để gánh mọi tội lỗi, bệnh tật của con người và Ngài đã chịu đóng đinh trên cây thập tự để chết thay cho con người, và Ngài đã sống lại bứt đứt dây trói của sự chết, Ngài đã thắng sự chết . Ngài mở ra cho con người một con đường đến với Đức Chúa Trời bằng chính xác của Ngài vì thế Ngài mới phán rằng: Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi Ta thì không ai được đến cùng Cha. Bạn khongnenylai thân mến!
bạn chọn nick cho mình là khongnenylai tôi hiểu là bạn có nghị lực, có ý chí quyết tâm bằng sức của mình không ỷ lại ai. Thật đáng khen song sức người không lại sức Trời đâu nên thành thật khuyên bạn:
-Chỉ có một cách là Tin Chúa Giê-xu và thờ phượng Đức Chúa Trời, là con đường duy nhất giúp chúng ta tìm lại được sự thiếu hụt đã bị mất ( Ngài sẽ khiến tâm linh của chúng ta được sống lại) và cái khoảng trống trong mỗi con người đó chính Ngài sẽ bước vào để lấp đầy cho mỗi chúng ta. Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Đức Chúa Trời, là ban cho những kẻ tin danh Ngài, là kẻ chẳng phải sanh bởi khí huyết, hoặc bởi tình dục, hoặc bởi ý người, nhưng sanh bởi Đức Chúa Trời vậy. ( tin lành Giăng 1:12)
Thưa bạn!
Cuộc đời của tôi là: -Từ trong bóng tối tìm ra ánh sáng -Từ trong sự chết tìm ra sự sống -Từ trong sự ngu dốt tìm ra lẽ thật -Từ trong đau khổ tìm thấy niềm vui -Từ trong thế gian tội lỗi trở về làm hòa với Đức Chúa Trời Tôi như người con trai hoang đàng đã bao ngày xa cách nay trở về cùng Cha
Tôi không bỏ tôn giáo này để sang tôn giáo khác mà tôi chỉ bỏ những hình thức thờ phượng sai lầm để trở về thờ phượng Đấng Chân Thần là Đức Chúa Trời mà thôi.
Tin lành là Chúa Giê-xu => sự cứu rỗi Tin lành là Quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin
-Tin lành không phải là một tôn giáo
-Chúa Giê-xu không phải là Giáochủ
-Tôn giáo không cứu được con người
Tôi đặt niềm tin vào Chúa Giê-xu là Đấng đã đến để chết thay cho nhân loại và để cứu chuộc cho nhân loại này trong đó có tôi và bạn. Bạn có biết Giê-xu có nghĩa là gì không?
Xin thưa! Giê-xu chính là Cứu Thế đó.
Công việc của tôi là nói (làm chứng) về Chúa Giê-xu cho nhiều người khác để họ được cứu như Chúa đã cứu tôi.Tôi cũng không ỷ lại vào Chúa (là Đấng làm mọi sự ) mà phải bày tỏ ra Đức tin là làm theo ý muốn của Ngài vì nếu Tin lành chỉ như một Tôn giáo khác thì điều đó chẳng giúp gì cho tôi cả Ngày hôm nay có "duyên" được tâm tình với bạn, Cầu xin Chúa mở lòng ( Giác Ngộ) bạn ít nhiều.
Bức tranh HÒA BÌNH, PHƯỚC HẠNH MUÔN THUỞ chỉ có thể tìm thấy ở nơi ĐỨC CHÚA TRỜI mà thôi
Chúc bạn vui, khỏe!
NgocAnh
Cứu rỗi là ân điển
Chào Ngọc Anh,
Bạn à Cứu rỗi là một Ân điển của Chúa dành cho bạn chứ không phải bạn tốt lành gì cả. Vậy những người chưa tin Chúa là do họ chưa nhận được ơn gọi mà thôi. Vậy bạn không nên quá căng thẳng.
Bạn định nghĩa và cho rằng Tin Lành không phải là một tôn giáo vì Chúa Giê-su không phải là một giáo chủ. Điều này hoàn toàn khập khiểng nếu nói như vậy thì Đạo Do Thái cũng không là một tôn giáo vì Đức Giê-hô-va không phải là giáo chủ. Ngược lại tôn giáo là một nhóm người theo một tín lý hay một tiêu chuẩn đạo đức/đạo hạnh nào đó, lấy nó là cứu cánh, làm đức tin cho cuộc đời. Tôn giáo là một góc khuất trong tâm hồn một tín đồ việc thể hiện trong cuộc sống chỉ là việc đi lại đền chùa, nhà thờ, phòng nhóm (thường thấy ở HTTG do chưa có tiền xây nhà thờ).
Tôn giáo sẽ có cấu trúc: hệ thống tăng lữ chẳng hạn sư (Chùa), mục sư/Cha đạo (Nhà thờ) và các tín đồ nghĩa là có 2 nhóm người riêng biệt, một chuyên lo việc đạo và một chuyên lo việc đời. Nhóm chuyên lo việc đạo thì giống như tách riêng khỏi thế gian ngày ngày chỉ quanh quẩn việc kinh kệ đền chùa. Còn nhóm lo việc đời thì cuộc sống cũng như đời những chỉ khác là trên CMND ghi một tôn giáo nào đó. Mọi người trong mọi tôn giáo đều tìm đường lên "trời" bằng cách tin một giáo lý nào đó, nó được thể hiện qua các nghi lễ tôn giáo đang xảy ra trong chùa chiền và nhà thờ.
Chúa Giê-su khi Ngài chết và sống lại chính là sự cáo chung của tôn giáo nghĩa là tăng lữ và tín đồ không còn và các nghi thức tôn giáo cũng không còn. Khi một CĐN tin nhận Ngài nghĩa là họ được ghép vào Ngài như là một chi thể ghép vào Thân, họ chối bỏ con đường cũ (các việc làm xấu xa của thế gian) và sống theo con Đường mới, con đường yêu thương, cộng đồng, gắn chặt, chia sẽ cuộc sống lẫn nhau, khi họ cùng nhóm lại thì Chúa Giê-su hiện hữu. Thế gian sẽ thấy nhóm người này chính là hiện thân của Chúa Giê-su trên đất (Ngài là Đầu, Hội Thánh là Thân) không lầm lẫn vào đâu được. Nhóm người này chính là Hội Thánh đúng theo ý Chúa muốn, là thực thể sống, là tạo vật sống mới với DNA từ Chúa Giê-su, nó không phải là một cấu trúc được sắp đặt bởi bàn tay loài người.
Nhìn lại các Giáo Hội Tin Lành ngày nay kể cả các HT tư gia đơn lẽ (không thuộc GH) 99% cũng chỉ là một sự sắp đặt do bầu bán của con người vẫn chia thành 2 loại người tăng lữ và tín đồ, vẫn thực hiện các nghi lễ tôn giáo thay vì hương khói thì dâng những bài ca tụng (nịnh nọt Chúa), chúc phước, giảng sermon, cầu nguyện, rủa ma quỉ,.v.v. được lập trình sẵn trong tuần, nó cứ lặp đi lặp lại hàng tuần, hết năm này tới năm nọ. Kết quả là hầu như CĐN chẳng thể nào biến đổi được vẫn hung ác, trộm cắp, tà dâm, cay đắng .v.v. chẳng khác nào người ngoại và thậm chí còn tệ hơn người ngoại. Vì sao? vì CĐN chỉ được dạy để đi theo Chúa/lên Trời theo các nghi lễ, trình tự, lý trí,... còn con Đường sống (phần Yêu Người) có nào ai dám được khuyến khích bước đi?!
Đạo Tin Lành cũng chỉ là 1 tôn giáo thay vì cúng Phật thì họ chỉ cúng Chúa chỉ khác là không nhang khói.
Dzung Ps. Xin a e nhớ đây là biện giáo nên hãy bình tĩnh.
GỞI DZUNG
Phần cuối, DZung có nói :"hãy bình tĩnh", như vậy có nghĩa DZung cũng cảm nhận đc rằng sau khi đọc bài này sẽ có rất nhiều người bức xúc. Thật sự tôi cũng chẳng là một thần học gia gì cả nên tôi nghĩ "tri thức" về Kinh thánh ko bằng DZung, và mặc dầu đây là một trang biện giáo nhưng tôi có một suy nghĩ như thế này: Phao lô khuyên chúng ta "Hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời..." Như vậy, đang khi Ngocanh cố gắng chia sẻ tin lành cứu rỗi đến cho một người ngoại thì công việc của DZung dường như là phá hoại (bắt lỗi chữ).. Bạn luôn cố và cứ lặp đi lặp lại rằng các Hội thánh tin lành không thờ phượng Chúa đúng cách, nểu thế xin bạn cho 1 chủ ý để chúng tôi có thể thờ phượng Chúa theo đúng lẽ thật đc ko? Tôi nghĩ vấn đề ở đây là tùy thuộc vào Chúa chứ ko phải ở người ta, và khi con dân Ngài lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ phượng thì Ngài sẽ vui nhậm. Nếu bạn thật sự cảm nhận đc nguồn ơn phước của Chúa thì biểu hiện ở bạn phải là tích cực nói về Chúa cho những người chưa biết mà cụ thể ở đây là khongnenylai.. Bạn nghĩ tin lành cũng như Phật giáo? Chắc có lẽ vì thế mà bạn ra khỏi Hội thánh. Không biết những điều này là bạn đc nhận mạc khải từ Chúa hay từ đâu nữa?... Xin Chúa xót thương và soi dẫn bạn để bạn có thể bước đi theo Thánh linh và thể hiện ra bên ngoài những đức tính của Thánh linh Chúa ban cho.
thắc mắc về sự ấn chứng của Đức Thánh linh
Xin chào mọi người, và đặc biệt gởi amin hy vọng đc sự giải đáp: Thánh kinh có chép khi một người thật sự ăn ăn tin nhận Chúa Giê-su thì Đức thánh linh sẽ ngự trong người đó đến đời đời và không bao giờ ra khỏi? Xin hỏi điều đó có đúng không? Nếu đúng thì người đó chắc chắn sẽ được cứu vì Có sự hiện diện của ĐTL cho dầu tương lai có như thế nào phải không? Nếu ai hiểu rõ vấn đề này, xin giải thích giúp!
Đức Thánh Linh
Ban thân mến !
Theo sự hiểu biết han hẹp của tôi thì khi nhờ sự chết của Chúa JESUS người ta được cứu .và Đức Thánh Linh ngự trong họ ,ấn chứng cho họ về sự cứu rỗi đã đến với họ.Đức Thánh Linh cũng hướng dẫn họ sống một đời sống mới như Chúa Jêsus đã sống và dạy dỗ.Con người đã được trở nên tinh sạch nhờ sự chết chuộc tội và họ đươc ghét vào Chúa như một thân.(IICôR 5:17)bởi vậy nên chừng nào còn sống trong sự hướng dẫn của Đức Thánh Linh thì người đó vẫn còn trong Chúa và họ vẫn đươc cứu.
cảm ơn
cảm ơn nguoitruyendao! Tuy nhiên tôi vẫn thấy chưa được thỏa cho lắm. Tôi nghĩ một người có ĐTL ở trong lòng nhưng người ấy vẫn có sự tự do. Nếu như vậy, trong sự tự do ấy người đó có thể lựa chọn sống theo bản ngã hoặc lựa chọn làm những điều "tội lỗi". Nếu như vậy người ấy vẫn sẽ được cứu chứ?
TỰ DO
Tự do là là tính cách mà Đấng Tạo Hoá đã ban cho con người ngay từ khi Ngài tạo dựng con ngưòi.Chính vì sống tự do theo bản ngã mà con người sa vào tội lỗi,nhưng nhờ lòng thương xót của Chúa trả nợ tội lỗi cho và ban Đức Thánh Linh để hướng dẫn đời sống hằng ngày làm theo ý Chúa và cứ ở trong Chúa thì mới đươc cứu .Còn con người dù có Đức Thánh Linh nhưng không làm theo mà làm theo ý riêng thì lại trở về lúc ban đầu,tức là làm gì có sự cứu rỗi với họ nữa .vả lại tội chống lại Đức Thánh Linh là không thể được tha thứ "mặc dầu chẳng có tội chi là khộng được tha thứ ngoại trừ chống nghịch Đức Thánh Linh"
Bạn thân mến ! tôi chẳng phải thần học gia ,chỉ là tội đồ nhờ lòng thương xót của Thượng Đế mà đươc cứu.Tôi nhận lãnh đươc từ nơi Chúa điều đó và chia sẻ lại cùng bạn để chúng ta cùng nhau sống đẹp lòng Đấng Cứu mình,có nhiều điều chưa hiểu hết mong bạn học được d0iều chi thì chia sẻ cho. Cám ơn bạn .Cầu xin Chúa thương xót chúng ta.
Xin chào Dzung !
Bạn à Cứu rỗi là một Ân điển của Chúa dành cho bạn chứ không phải bạn tốt lành gì cả.
Vâng ! Đúng thế vì Lời Chúa có chép rằng: Vả, ấy là nhờ ân điển , bởi Đức tin mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình; vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dụng nên trong Đức Chúa Giê-xu Christ để làm việc lành mà Đức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo. (Ê-phê-sô 1: 8-10)
Chính vì thế các bài viết của tôi có chỗ nào tôi kể việc làm của tôi với Chúa đâu . Tôi là một tội nhân được Chúa thưong xót, Đáng lẽ tôi phải chết thì Ngài đã chết thay cho tôi, Cái án mà tôi không thể trả nổi thì bằng sự Vô Giá đó Chúa đã trả cho tôi nay tôi ra người thể nào đều nhờ vào ơn (Ân điển) của Đức Chúa Trời mà thôi.
Trước kia chưa tin Chúa đời sống tối tăm, tội lỗi làm toàn chuyện ác. Đôi khi còn chút lương tâm, hối hận làm một vài việc thiện song nào có tốt lành gì đâu chỉ từ sau khi tin Chúa mới thấy được Bình an, sự vui mừng và làm việc gì xuất phát bởi tình yêu thì mới gọi là việc lành.
Việc nào được coi là việc lành thì chỉ có từ Chúa là Đấng tốt lành mà thôi.
- Bạn định nghĩa và cho rằng Tin Lành không phải là một tôn giáo vì Chúa Giê-su không phải là một giáo chủ. Điều này hoàn toàn khập khiểng nếu nói như vậy thì Đạo Do Thái cũng không là một tôn giáo vì Đức Giê-hô-va không phải là giáo chủ. Thưa bạn! Quả thực kiến thức Thần học của tôi không có nên tôi viết như vậy và được bạn chỉ giáo cho ( cám ơn bạn ) song tôi vẫn nghĩ rằng: nếu tin Chúa Giê-xu ( Tin lành) xong rồi để Ngài ngồi và trong tủ kính hoặc mỗi tuần đi nhà thờ một lần như nhiều kẻ vẫn thường làm hay là dán trên trán hoặc đeo trước ngực một cái biển Made in tinlanh mà đời sống không được thay đổi thì có ích chi ( có thể người ta sẽ đọc Tin lành thành ra tin lạnh )
Tin lành => Chúa Giê-xu phải là Tin lành sống vì Chúa Giê- sống !
Tin lành => tôn giáo thì chỉ là một tôn giáo chết mà thôi.
Bạn nói tôi khập khiễng và bạn cho rằng Đạo Do Thái là một tôn giáo và Đức Giê-hô-va là một giáo chủ ?
Tôi chưa đọc hết Kinh Thánh nhưng tôi chỉ thấy trong Cựu ước Đức-hô-va nói : Ta là Đức Chúa Trời của các ngươi , còn với dân i-sơ-ra-ên là: các ngươi là dân Ta chứ có chỗ nào Ngài nói Ngài là giáo chủ đâu, cũ như Chúa Giê-xu lập ra Hội thánh,(và trước đó Ngài cũng phán cùng những người Giu-đa đã tin Ngài rằng: Nếu các ngươi hằng ở trong Đạo ta, thì thật là môn đồ ta )
Tôn giáo là do con người đặt ra. Bạn muốn coi
Đạo Do Thái cũng như Tin lành là tôn giáo
Đức Giê-hô-va cũng như Chúa Giê-xu là giáo chủ cho khỏi khập khiễng thì tùy bạn.
Đạo Tin Lành cũng chỉ là 1 tôn giáo thay vì cúng Phật thì họ chỉ cúng Chúa chỉ khác là không nhang khói. ( Còn nữa )
Nhóm lại ra sao?
Gởi Tuan0124
Việc bạn đi đến nhà thờ theo Kinh Thánh là nhóm lại. Tôi không dám khẳng định các bạn đang nhóm sai mà tôi khẳng định rằng bạn đang nhóm vào mỗi sáng Chủ Nhật là nghi lễ mà hoàn toàn không có trong Kinh Thánh Tân Ước. Nếu bạn muốn tìm thì hãy đọc lại Công vụ và I Coringto. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng việc nhóm của các HT thời Tân Ước là: - Mặt đối mặt - Nhóm mở nghĩa là bất cứ ai được Đức Thánh Linh cho nói điều gì thì nói, hát thì hát, thơ thì thơ. - Tương giao qua lại thân mật (hình ảnh Chúa Ba Ngôi) - Mọi chi thể đều hoạt động. Không phải một tăng lữ độc quyền nói còn những người khác phải nghe ông ta suốt buổi nhóm. - Điều quan trọng nhất là Chúa Giê-su là trung tâm. - ...sống động thực sự.
Còn bạn đang nhóm thì..... được thừa kế từ Công Giáo.
Dzung
Cảm ơn DZung về lời
Cảm ơn DZung về lời nhắc nhở. Tuy nhiên tôi xin trình bày quan điểm của mình như sau: - Về việc nhóm lại ngày Chúa nhật: Các tín đồ mà Phao lô làm chững đã nhóm lại vào ngày Chúa nhật (mặc dầu các tín đồ cơ đốc Do thái vẫn giữ ngày thứ 7). Như vậy, Việc giữ ngày Chúa nhật không phải xuất phát từ giáo hội Công giáo. Tôi nghĩ vấn đề này cũng là một phần nguyên nhân làm cho các tín hữu cơ đốc Do thái gây rối lọan trong Hội thánh (vì đề cao giữ luật pháp) Cong 20:7 7 Ngày thứ nhứt trong tuần lễ, chúng ta đang nhóm lại để bẻ bánh; Phao-lô phải đi ngày mai, nên người nói chuyện với các môn đồ, và cứ giảng luôn cho đến nửa đêm"
-Nếu khi nhóm lại có ân tứ như tiếng lạ thì cứ nói nhưng bắt buộc phải tuân thủ quy tắc trong ICor14. HTTLVN ngày nay không hề "cấm đoán" việc này nhưng đề cao nhóm lại trật tự.
-Không phải khi nhóm lại chỉ có "tăng lữ" mới hoạt động như bạn nghĩ đâu. Bạn có cơ hội ca hát, đọc KT, Cầu nguyện với Chúa. Nếu bạn có ơn phước nào muốn làm chứng hoặc chia sẻ kinh nghiệm thuộc linh thì hoàn toàn có thể. Như vậy điều bạn nói là không đúng sự thật.
-Tôi đồng ý với bạn về quan điểm ngày nay có một số nơi khi nhóm lại ko đặt Chúa lam trung tâm nhưng đây chỉ là thiểu số. Bạn không nên "quơ đũa cả nắm".
-Nhóm lại sống động không có nghĩa là vô trật tự. Nếu không có một người ngoại hoặc người mới tin đến dự sẽ nghĩ "tín đồ tin lành điên" chăng?
Chào bạn! Xin Chúa ban phước trên bạn.
Nhóm lại
Chào bạn Tuan0124
Việc nhóm lại T7 hay CN là không quan trọng vì Sabat chỉ "bóng của hình sẽ đến" .
Tôi đã từng ở CMA suốt hơn 1 năm và các HT tư gia và thấy rằng mọi chương trình nhóm lại đều có sự sắp đặt từ trước theo cách nghi lễ thường thấy. Vd: mở đầu là khai lễ, thực hành lễ và kết lễ. Đây là cách nhóm ngoại giáo được CGLM đưa vào và sau đó Tin lành học theo và có điều chỉnh.
Chúa Giê-su không là trung tâm vì Ngài không có quyền điều khiển buổi nhóm (sắp đặt trước sao lại điều khiển được) mà một tầng lớp chuyên hầu việc Chúa (Lê-vi) điều khiển buổi nhóm vậy chính họ là trung tâm đứng đầu là Mục sư quản nhiệm.
Vấn đề trật tự: ở thời CV các HT đa số chỉ nhóm từ 12-30 người trừ những sự kiện điển hình mới nhóm toàn bộ lại ở trong cùng một địa phương như Giê-su-sa-lem. Hội thánh là thuộc Chúa Giê-su vậy nó đòi hỏi một thời gian mới tập theo được DNA của Chúa Giê-su. Bạn thấy đó toàn bộ các thư tín thời Tân Ước (trừ Khải Huyền) được viết để giải quyết các nan đề trong HT. HT là Nhà Chúa vậy hãy để chính Ngài xây Nhà Ngài là nơi Ba Ngôi tương tác qua lại lẫn nhau nên phải để Đức Thánh Linh tự do hoạt động. Bạn là ai và các hàng giáo phẩm là ai chỉ vì nhìn với cặp mắt xác thịt cho rằng nhóm mở là vô trật tự để tự mình sắp đặt ??!!!
Không có ai có quyền để hòm giao ước trên xe bò như Đa-vit đã phạm. Nếu bạn tin Chúa là sống thì hãy để Chúa xây Hội Thánh, Nhà Ngài, Thân Thể Ngài, Cô Dâu Ngài, Vợ Ngài.
Tôi xin khẳng định chúng ta không có quyền gì trên Hội Thánh của Chúa cả. Việc bạn đồng ý hay không là quyền lựa chọn của bạn. Sự lựa chọn nào cũng sẽ có kết quả của nó. Chúa đã ra khỏi nhà gạch xây bởi tay loài người lâu rồi bạn ơi.
Dzung
Hội thánh
Bạn nói đúng: Chúa không ngự trong những ngôi nhà do người ta làm ra mà Ngài ngự vào chính tấm lòng của những người thật sự tin nhận Ngài. Tuy nhiên nói như thế không có nghĩa là không nhóm nhau lại. Bởi vì Sứ mạng của Hội thánh là: a. Tôn thờ Đức Chúa Trời "Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện. Mọi người đều kính sợ vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ. Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung. Bán hết gia tài điền sản mình mà phân phát cho nhau, tùy sự cần dùng của từng người. Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; cònởnhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà, ngợi khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội thánh" (Cong Cv 2:42-47). b. Gây dựng nhau "Ấy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ đồ, kẻ kia làm tiên tri, người khác làm thầy giảng Tin Lành, kẻ khác nữa làm mục sư và giáo sư, để các thánh đồ được trọn vẹn về công việc của chức dịch và sự gây dựng thân thể Đấng Christ, cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Đức Chúa Trời, mà nên bậc thành nhơn, được tầm thước vóc giạc trọn vẹn của Đấng Christ" (Eph Ep 4:11-13). c. Truyền giảng để cứu người khác "Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế" (Mat Mt 28:19-20).
Vả lại, làm sao bạn biết Chúa Giêsu ko phải là trung tâm của buổi nhóm. Có lẻ vì bạn nghĩ mọi tiết mục thờ phượng đã đc "lên sẵn". Chúa không phải là trung tâm buổi nhóm là do bạn nghĩ như thế hay chính Chúa "phán" với bạn khi bạn tới những điểm nhóm như thế.Nếu Chúa không phải là trung tâm thì tại sao phải cầu nguyện dâng buổi nhóm cho Chúa, hát tôn vinh Chúa chứ ko phải tôn vinh người, giảng về Chúa chứ ko phải giảng về người.
các chức năng của Hội thánh
Sứ mạng của Hội thánh là: a. Tôn thờ Đức Chúa Trời "Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện. Mọi người đều kính sợ vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ. Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung. Bán hết gia tài điền sản mình mà phân phát cho nhau, tùy sự cần dùng của từng người. Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; cònởnhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà, ngợi khen Đức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội thánh" (Cong Cv 2:42-47). b. Gây dựng nhau "Ấy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ đồ, kẻ kia làm tiên tri, người khác làm thầy giảng Tin Lành, kẻ khác nữa làm mục sư và giáo sư, để các thánh đồ được trọn vẹn về công việc của chức dịch và sự gây dựng thân thể Đấng Christ, cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Đức Chúa Trời, mà nên bậc thành nhơn, được tầm thước vóc giạc trọn vẹn của Đấng Christ" (Eph Ep 4:11-13). c. Truyền giảng để cứu người khác "Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế" (Mat Mt 28:19-20).
Nhóm lại!
Kẻ ít học như tôi xin được đóng góp ý kiến như sau:
"…khi Đức Jê-hô-va phán cùng ta rằng: hãy nhóm hiệp dân sự để ta khiến chúng nghe lời ta, hầu cho tập kính sợ ta đương lúc họ còn sống nơi thế thượng, và dạy lời đó cho con cái mình“ (Phục truyền 4:10b)
"…chớ bỏ sự nhóm lại như mấy kẻ vẫn thường làm…“
" Anh em tín hữu đồng tâm nhóm lại hằng ngày tại đền thờ, rồi về bẻ bánh tưởng niệm Chúa từ nhà này qua nhà khác , ăn chung với nhau cách vui vẻ chân thành“ ( Công vụ 2:46 ). Nguyên tắc nhóm họp trong đền thờ và từng nhà là nền tảng chính của Hội thánh đầu tiên. Trong công vụ 5:42, Kinh Thánh chép rằng: " Ngày nào cũng vậy, tại trong đền thờ hoặc từng nhà, sứ đồ cứ dạy dỗ hoặc rao truyền mãi về Tin lành của Đức Chúa Giê-xu, tức là Đấng Christ“. Một lần nữa, chúng ta thấy nguyên tắc trong đền thờ và từng nhà.
Nhiều người trong Hội Thánh chúng ta thường gặp nhau trong những buổi nhóm chung. Chúng ta nhóm nhau lại cho thế gian nhìn thấy. Nhưng chúng ta cũng nên nhóm họp từ nhà này qua nhà khác. Phao-lô nói trong sách Công vụ 20:20 rằng:
"Tôi chẳng chễ nải rao truyền mọi điều ích lợi cho anh em , chẳng giấu điều chi hết, lại biết tôi đã dạy anh em hoặc giữa công chúng, hoặc từ nhà này sang nhà kia“.
Một lần nữa, chúng ta thấy chức vụ công khai (giữa công chúng) và chức vụ từ nhà này sang nhà kia (từng nhà).
Nhìn vào một cái cây, trước tiên ta thấy thân cây và lá cây, Nhưng cây được gắn liền với nhau do gốc rễ. Thân và lá cây là chức vụ công khai của Hội Thánh. Hệ thống gốc rễ là chức vụ từng nhà. Chúa Giê-xu đã thực hiện trên mười lăm phép lạ trong nhà. Nhà cũng có thể là một bản sao nhỏ của Hội Thánh. .
1. Hội Thánh là gì?
Hội thánh là cộng đồng ( hội) của những người được Ðức Chúa Trời kêu gọi biệt riêng ra khỏi thế gian, được cứu chuộc bởi Chúa Giê-xu qua sự tiếp nhận Ngài là Cứu Chúa của mình để trở nên dân thánh cho Ðức Chúa Trời.
2. Hội thánh Ðấng Christ thành lập như thế nào? a. Chúa Giê-xu tuyên bố thành lập Hội thánh.
"Còn ta, ta bảo ngươi rằng: Ngươi là Phi-e-rơ, ta sẽ lập Hội thánh ta trên đá nầy, các cửa âm phủ chẳng thắng được hội đó" (Ma-thi-ơ 16:18). b. Ðức Thánh Linh giáng lâm vào ngày lễ Ngũ tuần và thành lập Hội Thánh.
"Ðến ngày lễ Ngũ Tuần, môn đồ nhóm họp tại một chỗ. Thình lình, có tiếng từ trời đến như tiếng gió thổi ào ào, đầy khắp nhà môn đồ ngồi. Các môn đồ thấy lưỡi rời rạc từng cái một, như lưỡi bằng lửa hiện ra, đậu trên mỗi người trong bọn mình. Hết thảy đều được đầy dẫy Ðức Thánh Linh, khởi sự nói các thứ tiếng khác, theo như Ðức Chúa Trời cho mình nói" (Công vụ 2:1-4). "Vậy, những kẻ nhận lời đó đều chịu phép báp-tem; và trong này ấy, có độ ba ngàn người thêm vào Hội thánh" (Công vụ 2:41).
3. Hội Thánh được Kinh Thánh mô tả ra sao? a. Hội Thánh là thân thể của Ðấng Christ mà chính Ngài là Đầu.
"Vì chồng là đầu vợ, khác nào Ðấng Christ là đầu Hội thánh, Hội thánh là thân thể Ngài, và Ngài là Cứu Chúa của Hội thánh" (Ê-phê-sô 5:23). b. Hội thánh là Tân Phụ của Ðấng Christ.
"Chúng ta hãy hớn hở vui mừng, tôn vinh Ngài; vì lễ cưới Chiên Con đã tới, và vợ Ngài đã sửa soạn,
c. Hội thánh là bầy chiên của Ðức Chúa Trời" (Khải huyền 19:7).
"Anh em hãy giữ lấy mình, mà luôn cả bầy mà Ðức Thánh Linh đã lập anh em làm kẻ coi sóc, để chăn Hội thánh của Ðức Chúa Trời, mà Ngài đã mua bằng chính huyết mình" (Công vụ 20:28).
d. Hội thánh là dân của Ðức Chúa Trời
"Nhưng chúng ta là công-dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Ðức Chúa Jêsus Christ" (Phi-líp 3:20), e. Hội thánh là nhà của Ðức Chúa Trời
"Phòng ta có chậm đến, thì con biết làm thể nào trong nhà Ðức Chúa Trời, tức là Hội thánh của Ðức Chúa Trời hằng sống, trụ và nền của lẽ thật vậy" (1 Ti-mô-thê 3:15). f. Hội thánh là đền thờ của Ðức Chúa Trời
"Anh em há chẳng biết mình là đền thờ của Ðức Chúa Trời, và Thánh Linh Ðức Chúa Trời ở trong anh em sao" (1 Cô-rinh-tô 3:16)?
g. Hội thánh là nước (vương quốc) của Ðức Chúa Trời
"Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chắc thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Ðức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhơn đức của Ðấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài" (1 Phi-e-rơ 2:9); 4. Thế nào là Hội thánh hữu hình và Hội thánh vô hình? a. Hội thánh hữu hình hay Hội thánh địa phương là cộng đồng tín hữu nhóm lại tại một nơi để thờ phượng Chúa. (công vụ 2:42 ; Rô-ma 16:3-5 )
b. Hội thánh vô hình hay Hội thánh phổ thông là cộng đồng tín hữu thật của Chúa trên khắp thế giới, suốt mọi thời đại.
"Ðặng tỏ ra hội thánh đầy vinh hiển, không vết, không nhăn, không chi giống như vậy, nhưng thánh sạch không chỗ trách được ở trước mặt Ngài" (Ê-phê-sô 5:27).
5. Sứ mạng (mục đích)của Hội thánh là gì?
Sứ mạng của Hội thánh là:
a. Tôn thờ Ðức Chúa Trời
"Vả, những người ấy bền lòng giữ lời dạy của các sứ đồ, sự thông công của anh em, lễ bẻ bánh, và sự cầu nguyện. Mọi người đều kính sợ vì có nhiều sự kỳ phép lạ làm ra bởi các sứ đồ. Phàm những người tin Chúa đều hiệp lại với nhau, lấy mọi vật làm của chung. Bán hết gia tài điền sản mình mà phân phát cho nhau, tùy sự cần dùng của từng người. Ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; còn ở nhà, thì bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà, ngợi khen Ðức Chúa Trời và được đẹp lòng cả dân chúng. Mỗi ngày Chúa lấy những kẻ được cứu thêm vào Hội thánh" (Công vụ 2:42-47).
b. Gây dựng nhau
"Ấy chính Ngài đã cho người nầy làm sứ đồ, kẻ kia làm tiên tri, người khác làm thầy giảng Tin Lành, kẻ khác nữa làm mục sư và giáo sư, để các thánh đồ được trọn vẹn về công việc của chức dịch và sự gây dựng thân thể Ðấng Christ, cho đến chừng chúng ta thảy đều hiệp một trong đức tin và trong sự hiểu biết Con Ðức Chúa Trời, mà nên bậc thành nhơn, được tầm thước vóc giạc trọn vẹn của Ðấng Christ" (Ê-phê-sô 4:11-13). c. Truyền giảng để cứu người khác
"Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Ðức Cha, Ðức Con, và Ðức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi. Và nầy, ta thường ở cùng các ngươi luôn cho đến tận thế" (Ma-thi-ơ 28:19-20).
6. Không có nhà thờ thì có được gọi là Hội Thánh không? Danh từ Hội Thánh không bao giờ có nghĩa là nhà thờ. Bất cứ nơi nào có các tín đồ nhóm lại trong Danh Chúa Giê-xu Christ thì được gọi là Hội Thánh. (1 cô-rinh-tô 1:1-2)
… Gởi cho Hội Thánh Đức Chúa Trời tại thành Cô-rinh-tô, tức là cho những người đã được nên thánh trong Đức Chúa Giê-xu Christ được gọi làm thánh đồ, lại cho mọi người bất luận ở nơi nào, cầu khẩn Danh Đức Chúa Giê-xu Christ chúng ta, là Chúa của những người ấy và của chúng ta.
…………………………………..
Như vậy việc nhóm lại (thờ phượng, gây dưng nhau, truyền giảng) là việc cần phải làm cho dù ở bất cứ nơi đâu hoặc trong hoàn cảnh nào. Cho dù tại nhà thờ rộng rãi đầy đủ điều kiện hay chỉ là lều trại sơ sài (thậm chí là ngoài trời chẳng có chi hết). Dù buổi nhóm hàng chục ngàn người hay chỉ là hai người trong gia đình bạn thì vẫn cứ phải nhóm. Điều quan trọng là làm thế nào để Đức Chúa Trời Ngài hiện diện trong buổi nhóm và thực sự làm chủ (tể trị) trên chúng ta mà thôi. Trong bất cứ Hội Thánh nào (ở đâu, tại địa phương hay tại nhà của bạn). Chúa Giê-xu luôn là Đầu và hết thảy đều là chi thể trong thân (theo sự sắp đặt ỏ vị trí và công việc khác nhau) Ê-phê-sô 4:1-16 ; 1Cô-rinh-tô 12:1-31
Nhóm lại cần tuân thủ thứ tự trong khi nhóm lại (1 Cô-rinh-tô 14:26-40 )
Theo như Dzung thì:
- Nhóm mở nghĩa là bất cứ ai được Đức Thánh Linh cho nói điều gì thì nói, hát thì hát, thơ thì thơ. nếu tất cả đều nói, tất cả đều thơ, tất cả đều hát thì ai là người nghe ? khi nhóm lại chúng ta còn cần phải nghe giảng Lời Chúa nữa chứ bởi vì:
...người ta sống chẳng phải chỉ nhờ bánh mà thôi, song nhờ mọi lời nói ra từ miệng Đức Chúa Trời…
Nếu không nghe, không học thì làm sao mà hiểu? nếu không được hiểu thì lấy gì mà sống ?
- Bạn hãy xem lại các bài viết của bạn đi dường như là bạn đang chống đối với mọi người thì phải:
- Mọi chi thể đều hoạt động. Không phải một tăng lữ độc quyền nói còn những người khác phải nghe ông ta suốt buổi nhóm.
- Tôi đã từng ở CMA suốt hơn 1 năm và các HT tư gia và thấy rằng mọi chương trình nhóm lại đều có sự sắp đặt từ trước theo cách nghi lễ thường thấy. Vd: mở đầu là khai lễ, thực hành lễ và kết lễ. Đây là cách nhóm ngoại giáo được CGLM đưa vào và sau đó Tin lành học theo và có điều chỉnh.
Chúa Giê-su không là trung tâm vì Ngài không có quyền điều khiển buổi nhóm (sắp đặt trước sao lại điều khiển được) mà một tầng lớp chuyên hầu việc Chúa (Lê-vi) điều khiển buổi nhóm vậy chính họ là trung tâm đứng đầu là Mục sư quản nhiệm.
- Bạn là ai và các hàng giáo phẩm là ai chỉ vì nhìn với cặp mắt xác thịt cho rằng nhóm mở là vô trật tự để tự mình sắp đặt ??!!!
- Chúa đã ra khỏi nhà gạch xây bởi tay loài người lâu rồi bạn ơi. Chúa đã ra khỏi nhà gạch xây bởi tay loài người nhưng Chúa cũng vẫn ở bất kỳ chỗ nào, nơi nào có người cầu khần Danh Ngài và thờ phượng Ngài. Có lẽ chỉ có bạn là người không ( hoặc chưa ) nhìn thấy Chúa mà thôi. Cho dù Ngài nói rằng: "Anh em há chẳng biết mình là đền thờ của Ðức Chúa Trời, và Thánh Linh Ðức Chúa Trời ở trong anh em sao" (1 Cô-rinh-tô 3:16)?
Không phải ai cũng như bạn nghĩ
Cũng không phải ai cũng nghĩ như bạn
Cầu xin sự thương xót của Chúa trên bạn!
ngọc Anh
Thân thể chúng ta là đền thờ của Ngài nhưng với ai thì tôi tin chứ Dzung thì tôi khómà tin cho nổi.
cải chính
Vì vội quá, phông chữ bị đổi mà không để ý, nay xin được hỏi lại như sau: Tôi có nghe nói đến hội kín Tam-điểm, nhung khong hiểu nhiều về nó, quí anh chị nào hiểu biết hội này xin chỉ giáo. để học hỏi. cảm ơn
chào peterlinh
Chào Perlinh! Tôi xin bê nguyên một bài viết trên mạng (trang của công giáo) để mọi người cũng tìm hiểu và thảo luận
HỘI KÍN TAM ĐIỂM
(Bản Tổng Lược của Hội Nghị Quốc Tế Triđentinô)
Có thể nói, Tam Điểm là một tôn giáo tôn thờ Tự Nhiên, một Hội Kín chống lại và hủy hoại tất cả những gì là lỗi thời cũ kỹ, để xây dựng lại một "New World Order" (Trật Tự Thế Giới Mới) cho một "New Age" (Thời Đại Mới).
Hội Nghị Quốc Tế ở Trent Chống Tam Điểm (26-30/9/1896, kỷ niệm bách chu niên năm 1996) đã phổ biến một bản tổng lược về đề cương hoạt động của Hội Tam Điểm như sau:
1. Tam Điểm là một tà phái tôn giáo theo nhị nguyên Manikê; biểu hiện tối thượng thuộc về những bí mật và huyền nhiệm của họ là tôn sùng Luxiphe hay Satan, được thờ kính ở đằng sau hậu trường như một Thiện Chúa, phản lại với Thiên Chúa của các người Công Giáo, Đấng mà những kẻ lộng ngôn lúc đầu gọi là Ác Chúa.
2. Ma qủi, tác nhân linh hứng của những bí mật Tam Điểm, vì biết rằng hắn sẽ không bao giờ được đa số loài người trực tiếp tôn thờ, cố gắng dùng Tam Điểm để thấm nhiễm vào các linh hồn hạt mầm mống của Khuynh Hướng Tự Nhiên, một khuynh hướng mà đối với Thiên Chúa không gì khác hơn là một cuộc hoàn toàn bung tỏa của con người.
3- Để gieo vào thế gian Khuynh Hướng Tự Nhiên vô đạo này, Tam Điểm nỗ lực làm cho con người quen thuộc với việc đặt tất cả mọi tôn giáo trên một bình diện bằng nhau, tôn giáo chân thực duy nhất lẫn với tôn giáo sai lạc; thay thế mầu sắc Công Giáo bằng mầu sắc Tam Điểm, nhờ trung gian của báo chí và các học đường vô thần.
4- Phương pháp đặc biệt giúp Tam Điểm hủy hoại các linh hồn của những kẻ cuồng mê với những vấn đề liên quan đến lãnh vực siêu nhiên mà không đủ sức trước Khuynh Hướng Nhị Nguyên Manikê theo Luxiphe, là kích động họ cho đến khi họ hiến thân mải mê theo những thực hành của Tâm Linh.
5- Tam Điểm cũng là một tà phái chính trị cố gắng chiếm quyền cai trị mọi chính quyền, biến các chính quyền thành những công cụ mù quáng cho tác hành ngoan cố của mình, và cũng nổ lực gieo rắc phản loạn ở khắp mọi nơi.
6- Đối tượng của Tam Điểm, khi gieo rắc cách mạng ở mọi phần đất trên thế giới, là thiết lập một nền cộng hòa chung, đặt nền tảng trên việc chống lại quyền tối thượng thần linh, trên việc hủy diệt quyền tự lập địa phương và những quyền tự do, trên việc phá bỏ những lằn ranh giới và trên việc cưỡng bách những cảm tình ái quốc mà, sát với tình yêu Thiên Chúa, từng cảm hứng nơi loài người những công việc tốt đẹp nhất, những hy sinh cao cả nhất, những từ bỏ anh hùng nhất.
7- Tam Điểm tiếp tục chống lại Giáo Hội bằng cách đem vào những nước Kitô giáo một ngành lập pháp phản Kitô giáo.
8- Tam Điểm trực tiếp chịu trách nhiệm về Chủ Thuyết Xã Hội Tân Tiến, vì nó đã thay thế lý tưởng Kitô giáo bằng lý tưởng hạnh phúc Xã Hội là lý tưởng riêng của mình. Nó cũng thay thế cấp trật xã hội theo Kitô giáo, được cai trị bởi công lý và xử trí bởi đức ái, bằng một tình trạng bình đẳng giả tạo nơi mọi người, giữa họ với nhau. Tam Điểm đang làm cho người ta quên rằng chính ở trong đời sau mà mỗi người sẽ được trả công tùy theo các công việc của mình, và đang dạy họ rằng hạnh phúc chỉ có thể tìm thấy nơi những thỏa mãn vật chất ở dưới thế này mà thôi, và dạy rằng tất cả mọi người đều có một quyền lợi triệt để trong việc tham hưởng ngang phần nhau nơi niềm hạnh phúc này.
9- Lòng nhân ái của Tam Điểm, ngược lại với đức ái Kitô giáo, và đúng như nó là một lòng yêu tự nhiên thuần túy của một số người này với những người kia mà nó không có khả năng giúp liên kết Thiên Chúa với loài người; và còn hơn thế nữa, lòng nhân ài này của Tam Điểm chỉ được thực thi giữa các hội viên Tam Điểm với nhau mà thôi, và rất thường tác hại cho xã hội dân sự.
10- (Không được kể đến)
11- Để phá hủy gia đình vô phương cứu chữa, Tam Điểm cố gắng dẫn dụ những người phụ nữ, không phải chỉ làm cho thành phần này vào các hội kín của mình, như họ luôn luôn thành công trong việc này, mà còn là chính linh hồn của phong trào gọi là "nữ giới" hay phong trào "giải tỏa phụ nữ", nhắm đến việc mang lại tình trạng rắc rối và lộn xộn vào trong các gia đình, dựa trên niềm ước vọng mơ tưởng cho một cuộc canh tân không thể nào hoàn toàn đạt được.
12- Để làm cho con người ta quen thuộc với việc bỏ bê nhà thờ trong đời sống xã hội, tà phái này cố gắng dẹp đi những ngày lễ tôn giáo và những ngày được dành cho việc thánh hoá các linh hồn và nghỉ ngơi phần xác, thay vào đó là những ngày lễ hoàn toàn dân sự.
Bản tóm lược đề cương hoạt động của Hội Tam Điểm trên đây còn có thể được đúc kết như sau:
"Nguyên tắc căn bản riêng của chúng ta là chối bỏ mọi giáo điều; khởi điểm của chúng ta là không không; chối bỏ, luôn luôn chối bỏ: phương pháp của chúng ta là như thế; nó sẽ dẫn chúng ta đến việc đặt thành những nguyên tắc: vô thần nơi tôn giáo; vô chủ nơi chính trị; vô sản nơi chính trị kinh doanh" (theo Dom Paul Benoit trong La Franc Maconnerie).
(Trích dịch từ cuốn The Mystery of Freemason Unveiled, the Cardinal of Chile, Christian Book Club of America, Palmdale, California, ấn bản lần thứ năm, 1992, trang 186-188)
Biệt Chú: Đức Lêô XIII cũng cảnh giác và luận bác Hội Tam Điểm này trong Thông Điệp Humanum Genus ban hành ngày 20-4-1884.
chào peterlinh
nếu thế thì tôi thành thật xin lỗi bạn
Chắc chắn có
Chắc chắn có nhiều website nói về Hội Kín Tam Điểm, đây là bài viết của Phong Trần (Tôi không biết Phong Trần là ai, ông hay bà)
Hội Kín Tam Điểm : Là một hội phản nghịch với Hội Thánh. Có mục đích triệt tiêu Giáo hHội Công Giáo băng những thủ đoạn thâm độc. Hạ uy tín của Đức Giáo Hoàng, chiêu dụ các Giám mục, Linh mục gia nhập hội kíng Tam Điểm, hủ hoá Giám Mục, Linh mục, Tu sĩ bằng tiền bạc và dâm ô, Tin lành hoá Thánh Lễ, triệt tiêu Đức tin Công giáo trong bí tích Thánh Thể v. v ....
Tài liệu tham khảo:
- Ấn bản De La Croix B.P 18,35430, Chateaunuef (tiếng Pháp)
- Một đề mục của Tập san "TÉOLOGIA" tiếng ý được đăng lại trong tạp san Tân Phúc âm hoá số 14, tháng 3&4 năm 1998
Kế đồ của Tam Điểm: nhằm triệt phá Thánh Lễ (gồm 33 điểm)
Huấn thị của Tổng thủ lãnh Tam điểm gởi các Giám Mục công giáo là thành viên của Tam Điểm (1)
Tất cả anh em Tam Điểm (TĐ) phải quan tâm đến các tiến trình được minh định, một lần nữa (10/1993) và phải thực hiên cho bằng được, và phải được coi như kế hoach hành động tiệm tiến hướng về giai đoạn cuối cùng, các chỉ thị như sau:
1- Dứt khoát một lần phải dẹp bỏ các lời cầu nguyện cùng Thánh Micae, hộ thủ của Giáo Hội công giáo, kinh này thường được đọc sau Thánh Lễ (2). Dẹp bỏ ảnh tượng với lập luận rằng những ảnh tượng đó ngăn cản việc Tôn Thờ Đức Giêsu
2- Dẹp bỏ những thực hành sám hối trong mùa chay như :Kiêng thịt ngày thứ 6, kể cả việc ăn chay, bảo người ta đừng từ bỏ mình, Thay vào đó, phải cổ võ những hoạt đông vui chơi, những gì là hạnh phúc và yêu thương tha nhân. Các bạn hãy nói rằng: "Đức Kitô đã hứa ban nước Thiên đàng cho chúng ta rồi". Hãy bảo mọi người lưu tâm đến sức khoẻ. Hãy khuyến khích mọi người ăn thịt, nhất là thịt heo (3)
3- Hãy giao trách nhiệm cho các mục tử Tin Lành xem xét lại Thánh Lễ, nhằm mục đích phàm tục hoá Thánh Lễ. Hãy gieo rắc mối hoài nghi về sự hiện diện thực sự của Đức Giêsu trong Thánh Thể và hãy khẳng định rằng (nhất trí với người Tin lành): Thánh Thể chỉ đơn thuần là bánh và rượu, và chỉ coi đó là tượng trưng mà thôi. Cần phải đưa người Tin Lành xâm nhập vào các chủng viện và các trường học. Hãy khuyến khích sự hiệp thông là con đường đẫn đến sự hiệp nhất (4). Hãy tố cáo kẻ nào còn tin vào hiện diện thực sự của Chúa Giêsu trong bí tích Thánh Thể. Hãy lật đổ, hãy gây sự bất phục trong Giáo Hội(5)
4- Hãy ngăn cấm cử hành phụng vụ bằng bằng tiếng La tinh, Kể cả việc Tôn Thờ (6) và Thánh ca, vì những cái đó dưa tới sự liên kết giữa mầu nhiệm và sự Tôn kính. Các bạn hãy trình bày tất cả những việc đó như là những việc mê tín dị đoan, ma thuật, đồng thời cũng làm cho người ta đừng coi các Linh mục là những người thông thái, siêu bạt quần chúng, và cũng bảo họ (LM) đừng coi họ là những ngưòi đem đến cho mình những huyền nhiệm của Thiên Chúa
5- Hãy khuyến khích phụ nữ bỏ khăn voan khi vào nhà Thờ, vì tóc phụ nữ có thể gây dục cảm. Hãy chọn những phụ nữ đọc sách Thánh, và hãy khuyến khích họ đòi cho bằng được quyền Làm Linh Mục. Hãy trình bày thế nào để cho sự việc này trở thành một ý niệm về bình đẳng nam nữ (7). Hãy xây dựng phong trào giải phóng phụ nữ, khi vào nhà Thờ hãy bảo họ ăn mặc xuề xoà để họ có cảm tưởng như mình đang ở nhà. việc đó rất hệ trọng, vì nó làm cho Thánh lễ trở nên tầm thường
(hôm nay up 5/33 điều - còn tiếp)
Chú thích của Phong Trần:
(1) Kinh tận hiến cho Trái Tim vô Nhiễm Mẹ của ĐTC Phaolô VI có câu :"Sâtan đã xâm nhập cung điện Thiên Chúa". không lâu trước khi bị thiệt mạng trong một tai nạn máy bay, Ông M.BAROIN là tổng thủ lãnh Tam Điểm có tuyên bố vào thời điểm năm 1978: "Giữa chúng ta ở đại đông phương có 64 Giám mục người Pháp là Tam Điểm" Còn hiện nay ........ ????????????????????????
(2) " Lạy Đức Thánh Mi-ca-e Tổng lãnh Thiên Thần, xin cứu giúp chúng con trong cơn giao chiến, Hãy phù hộ chúng con dánh phá sự hiểm ác mưu sâu quỉ dữ. Chúng con sấp mình nguyện xin Chúa chế ngự nó, cùng sai nguyên soái cơ binh trên trời, lấy quyền phép Chúa mà hạ Satan, cùng các quỉ dữ đang dong duỗi khắp thế gian, làm hại các linh hốn, bắt nó xuông giam cầm trong hoả ngục. Amen
(3) Chúa Giêsu trừ quỉ và cả một đạo binh quỉ xin được nhập vào đàn heo(Lc 8.26-38). Hồi giáo cấm ăn thịt heo
(4) Chỉ có bí tích Thánh Thể (bí tích tình yêu) mới thực sự là nguồn hiệp nhất nên một mà thôi (xem thông điệp Ecclesia de la Eucharistia của Đức Thánh cha GP II: "Thánh thể và sự hiệp thông củaHội Thánh
(5) Lật đổ sự thờ phượng bí tích Thánh Thể và cổ vũ sự bất phục tùng trong giáo hội thì làm sao có được sự hiệp nhất.
Tạm biệt
Xin chào Dzung !(tiếp theo)
Cứu rỗi là ân điển
Đúng là sự Cứu rỗi đến bởi Ân điển của Chúa, vì tình yêu mà Đức Chúa Trời ban xuống cho loài người tội lỗi (Ngài làm mưa cho kẻ công bình cùng kẻ độc ác ) song:
* Người nào muốn được Cứu rỗi thì cần phải có Đức Tin (tin vào Ngài hay Đức tin của Ngài)
ÌÌÌ- Sự công bình của Đức Chúa Trời và ân điển Ngài tỏ ra: sự chuộc tội, sự xưng công bình bởi đức tin ( Rô-ma 3:21-5:21)
Bởi đức tin mà được xưng công bình (ga-la-ti 2:16; 3:24 )
* Muốn chứng minh ( bày tỏ) rằng có Đức tin hoặc muốn giữ được Đức tin thì cũng cần phải hành động (làm việc). Việc làm và hành động theo ý muốn của Chúa Chắc chắn là Lành và Tốt rồi ( khỏi phải bàn nữa )
Sức mạnh của Đức tin ( hành động chứng tỏ đức tin) ( Hê-bơ-rơ 11: 1-40 )
Đức-tin không có việc lành thì chết
Nhơn đó anh em biết người ta cậy việc làm được xưng công bình, chớ chẳng những là cậy đức tin mà thôi. ( Gia-cơ 2: 14-26 )
Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, kẻ nào tin ta, cũng sẽ làm việc ta làm; lại cũng làm việc lớn hơn nữa, vì ta đi về cùng Cha. ( Giăng 14: 12 )
Bạn ơi! - Đừng chỉ ngồi mà chờ ân điển tới - Đừng tưởng rằng như vậy là bạn có đức tin - Đừng nghĩ rằng chỉ tin như vậy mà đã là được cứu.
Không phải ai cũng như bạn nghĩ Cũng không phải ai cũng nghĩ như bạn.
Chào Dzung! Xin Chúa ban phước trên bạn.
Nhóm lại ra sao?(Gởi Dzung )
Gởi Ngọc Anh
Chào Ngọc Anh,
Quả thật thần học của bạn đang tăng lên rất nhanh và câu cú (văn tự) đang phình to ra trong bạn. Tôi tin rằng sau 1/2 năm nữa bạn sẽ khát khao lại những cảm xúc ban đầu khi mới tin Chúa vì tình yêu Chúa ban cho bạn nó tự mất đi do văn tự và những việc làm tôn giáo. Thời gian sẽ trả lời bạn.
Chúa Cha đã làm mọi điều trong Chúa Giê-su và Chúa Giê-su là nơi bạn gặp gỡ và sống cùng Chúa Ba Ngôi. Thần học gần như dạy chúng ta rằng Chúa Giê-su xuống thế với mục đích duy nhất là cứu rỗi và dạy rằng khi bạn được cứu thì mọi người khác phải được cứu, thần học như vậy là hoàn toàn rất thiếu sót. Chúa Giê-su giáng thế là để làm trọn mục đích đã có trong Ngài từ trước Sáng thế (xin đọc E-phê-sô và Cô-lô-sê), mục đích đó bao gồm: Thân Thể Chúa, Nhà Chúa, Cô Dâu và Vợ Chúa, một tạo vật hoàn toàn mới được ghép từ những CĐN đã Sa Ngã để Chúa Giê-su yêu thương, ôm ấp, Chúa Ba Ngôi trú ngụ, để hàn gắn sự đổ vỡ của thế gian và nơi nương tựa của những linh hồn đang rã rời và mỏi mệt. Chúa Giê-su không đến đây để xây đựng một tổ chức, giáo hội v.v. những thứ do tay con người làm nên. Vậy Nhà Chúa phải do Chúa xây, của Chúa phải trả cho Chúa. Còn việc cứu rỗi chỉ là sự khởi đầu để Chúa khôi phục lại những gì đã mất khi E-va A-đam sa ngã, cứu rối không phải là mục đích cuối cùng của Chúa. Cũng như bạn vậy, khi bạn xây nhà thì việc đưa những hòn gạch vào chỉ là một phần chủa mục đích xây nhà. Mong các bạn đọc kỹ và đừng hiểu lầm tôi chỗ này vì cứu rỗi vẫn phải được thực thi nhưng không phải là mục đích khát khao nhất của Chúa.
Các tôn giáo và các hệ phái tôn giáo đã lợi dụng sức mạnh từ Chúa Giê-su để làm những phép lạ, tru hú, ồn ào, đức tin cực đoan v.v. chỉ rao giảng duy nhất là sự cứu rỗi, rồi sau đó tạo thanh thế cho mình và cho người khác thấy mình là đúng, còn người khác là sai. Những nhóm này đã bỏ đi Tình Yêu của Chúa Giê-su dành cho nhân thế, quay qua đi giảng phúc âm với sự đe dọa giữa thiên đàng và địa ngục.
Có người hỏi vậy tôi tin Chúa đúng thì Chúa mới làm phép lạ đúng không? Thưa bạn, ân tứ (gift) là quà tặng nên Chúa đã cho (thường thấy ở các tiền bối tu trì cầu nguyện nài xin lâu ngày như Benihin, Joshep Cho, .v.v.) khi chúng ta xin Ngài tha thiết vì Ngài là Đấng nhân từ. Vì là quà tặng nên Ngài không đòi lại cho dù bạn có phạm tội tới đâu, tôi thấy rằng nhiều mục sự có phép lạ dù đời sống phạm nhiều điều ác nhưng họ vẫn làm được phép lạ. Làm phép lạ chỉ là hành vi biểu lộ của Đấng Toàn Năng mà thôi, chỉ có Tình Yêu trong Ngài mới là vĩ đại, dư dật và vĩnh cữu, là cội nguồn của Sáng thế và sự sống của toàn thế gian.
Tiên tri, phép lạ, ... rồi sẽ mất đi chỉ còn Tình Yêu là mãi mãi. Dầu bạn có đi qua lửa, đức tin có dời núi lấp bể nếu không có Tình Yêu thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Dzung
Chúa không đòi lại?
Thần Học Gia Dzung viết:
Thưa bạn, ân tứ (gift) là quà tặng nên Chúa đã cho (thường thấy ở các tiền bối tu trì cầu nguyện nài xin lâu ngày như Benihin, Joshep Cho, .v.v.) khi chúng ta xin Ngài tha thiết vì Ngài là Đấng nhân từ. Vì là quà tặng nên Ngài không đòi lại cho dù bạn có phạm tội tới đâu, tôi thấy rằng nhiều mục sự có phép lạ dù đời sống phạm nhiều điều ác nhưng họ vẫn làm được phép lạ.
Nhưng Đức Thánh Linh phán (II Cô-rinh-tô 11):
Và Đức Chúa Jesus phán (Ma-thi-ơ 7):
23 Khi ấy, ta sẽ phán rõ ràng cùng họ rằng: Hỡi kẻ làm gian ác, ta chẳng biết các ngươi bao giờ, hãy lui ra khỏi ta!
Tôi có cảm tưởng Dzung bị tà linh xâm nhập và điều khiển một cách trầm trọng. Thật lòng tin nhận sự cứu rỗi của Chúa nhưng chạy theo dấu kỳ phép lạ để bị tà linh xâm nhập thì sẽ "bị diệt vì thiếu sự thông biết!"
Tu trì cầu nguyện nài xin ân tứ???
Dzung viết:
Thưa bạn, ân tứ (gift) là quà tặng nên Chúa đã cho (thường thấy ở các tiền bối tu trì cầu nguyện nài xin lâu ngày như Benihin, Joshep Cho, .v.v.) khi chúng ta xin Ngài tha thiết vì Ngài là Đấng nhân từ.
Không biết tín đồ thành Cô-rinh-tô có "tu trì cầu nguyện nài xin lâu ngày" như các "tiền bối" Benny Hinn, Paul (David) Yonggi Cho của Dzung hay không mà họ vẫn có các ân tứ của Đức Thánh Linh. Theo như lời phán trên đây củaThần Học Gia Dzung thì lời phán sau đây của Đức Thánh Linh (I Cô-rinh-tô 12):
11 Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, theo ý Ngài muốn, phân phát sự ban cho riêng cho mỗi người.
Cần phải được sửa lại như sau:
11 Mọi điều đó là công việc của đồng một Đức Thánh Linh mà thôi, được Ngài ban cho tùy theo sự tu trì cầu nguyện nài xin của mỗi người.
Cái nguy hiểm của những giáo sư giả như Dzung là họ trộn lẫn 1/2 lẽ thật của Thánh Kinh (ân tứ đến từ Đức Thánh Linh) với 1/2 tà thuyết của họ (được Ngài ban cho tùy theo sự tu trì cầu nguyện nài xin của mỗi người) rồi đem ra giảng dạy cho những người không nắm vững lẽ đạo. Một chút men đã làm dậy cả đống bột huống hồ gì là 1/2 khối lượng là men của Pha-ri-si!
Vì sự ban cho ân tứ là tùy thuộc vào ý riêng của Đức Thánh Linh cho nên tất cả những ai dạy cho tín đồ cầu xin ân tứ đều là giáo sư giả, kể cả các "tiền bối" của Dzung là Benny Hinn và Paul (David) Yonggi Cho.
"Chân lý sự cứu rỗi"
tôi nghĩ chắc mọi người đã nghe tới tà giáo "Chân lý sự cứu rỗi" rồi phải không? Ai biết rõ hơn xin post lên giùm. Sao tôi thấy DZung "giống" thành viên của tà giáo này quá, mọi người hãy cẩn thận!
Chiên Việt lại chụp mũ
Chào Chiên Việt,
Anh lại chụp mũ giả và thật. Anh không đủ thánh khiết để làm điều này Chiên Việt à vì anh và tôi đề sanh ra trong sự Sa Ngã đúng không!
Anh trích Ma-thi-ơ 7 về vđề tiên tri giả, ta chỉ nhìn trái của họ mới biết cây. Nếu đời sống của họ trong HT không thuận phục lẫn nhau, không yêu thương lẫn nhau trong khi miệng nói yêu thương nhưng làm lại khác đó là giết người, tham của cải, trộm cắp v.v. nghĩa là tư dục.
Xin hỏi, anh có thấy đời sống của tôi không mà lại dám đoán xét? Tôi có rao giảng những gì ngược lại tình yêu không? Tôi có làm gì cho các CĐN không Kính Chúa Yêu Người không? Tôi nghĩ những điều tôi nói đang làm anh và những người tự xức dầu cho mình từ các trường Thần Học rồi nhảy lên ghế Chúa Giê-su cai trị những người khác bằng cách dùng những câu cú của Kinh Thánh dọa dẫm các CĐN.
Tôi nài xin anh hãy bỏ nghề mục sư đi và nên tìm một việc nào khác để không phải diễn giải Kinh Thánh bằng tư tưởng thần học của giáo phái/giáo hội đang trả lương cho anh. Anh chắc đang ở bên Mỹ và ở Mỹ nghề mục sư rất thịnh hành.
Thân chào anh,
Dzung
Hãy Coi Người Khác Như Tôn Trọng Hơn Mình
Anh Dzung thạn mến ! Xin bớt chút Chiên Việt không ở Mỹ như anh nghĩ đâu ? .Ông Phao Lô dạy :"chớ xét đoán trước khi Chúa đến...."Biện giáo ...có quyền biện minh,anh đừng nóng ,tôi biết cái ông Chiên Việt này mà .Đừng vội. ,mỗi người phải chịu trách nhiệm về lời nói và việc làm của mình trước Chúa phải không.?Chúa sẽ xét đoán chúng ta và hãy cẩn thận ,vậy thôi.Có sao nói vậy,miễn là :"Lời trách tỏ tường hơn yêu thương dấu kín"Ngưyện Chúa ban phươc cho anh.
Mời các bạn vao link
Mời các bạn vao link http://www.danchuausa.net.luu/hoi-kin-tam-diem/ để đọc toàn bộ 33 điểm huấn thị của hội kin tam điểm chống phá các tôn giáo thờ Đúc Chúa Trời đặc biệt là Giáo hội Công giáo. Chúng muôn hạ bệ Đức Giêsu và Đức Maira Mẹ Thiên Chúa. Tục hoá Thánh lễ và Thánh Thể
Hãy đọc và nghiên cứu kỹ xem, chúng ta có vô tình, có là nạn nhân của tam điểm không?
Qua đay tôi cũng đề nghị các anh em Tin Lành xét lại nguồn gốc hệ phái mà mình đang đi
Chào thân ái trong chúa
Chào Dzung!
Gởi Ngọc Anh
Chào Ngọc Anh,
Thưa bạn tôi không sáng chế Thần Học Cắt Dán mà là Tôn Giáo Tin Lành đang làm và tôi không đồng ý với họ.
Nếu tôi không lầm bạn đã và đang được đưa đi học các lớp thần học của một hệ phái nào đó của Tin Lành Ngũ Tuần và bạn rất thích thú. Vâng, đó là sự chọn lựa của bạn. Mọi sự chọn lựa đều có kết quả trong tương lai. Theo tôi kinh nghiệm được là khi Luật Pháp (trích câu Kinh Thánh) vào hồn ta thì Tình Yêu sẽ ra đi.
Giăng "Thiên Chúa là Tình Yêu, ai ở trong Tình Yêu, Thiên Chúa ở cùng người đó". Tình Yêu là độc quyền của Thiên Chúa, ma quỉ không bao giờ có được nên bạn đừng hỏi tình yêu của tôi là ai ban.
Việc bạn lên án tôi vì trường hợp trả lời về anh Lê Duy Bắc: - Trước tiên việc anh Bắc được post lên tôi tin không phải vì tôn giáo hay đức tin mà là vì vấn đề chính trị. Tôi không bàn vì nó không liên quan đến ở đây. - Vấn đề anh Bắc đi truyền giáo và đại mạng lệnh như bạn nói thì chẳng qua là một quan điểm của thần học Tin Lành rằng mọi lời trong Tân Ước là một Mạng Lệnh. Vì chính quan điểm này đã được các HT tư gia khuyến khích anh em mới vào Đạo đi ra trong khi sự tăng trưởng thuộc linh chưa được xác định nên việc rang giảng Phúc Âm kiểu anh Bắc chỉ có giá trị phản cảm khi người ta thấy đó chỉ là sự sùng đạo và cuồng tín. Phúc Âm của Chúa là Phúc Âm của sự thương xót, của tình yêu, của sự hàn gắn những cuộc đời tan vỡ, nhưng thần học đã làm Phúc Âm thành những lời dọa dẫm địa ngục và thiên đàng. - Nếu anh Bắc là sứ đồ thì phải được hội thánh ở địa phương nào đó sai đi với sự xác định của Đức Thánh Linh để xác định rằng đó là Chúa sai anh đi. Bạn ạ, không phải ai cũng là sứ đồ đâu, không phải ai cũng là Giăng Baptit nên chúng ta không thể tự ý là Giăng, Phao-lô ..v.. Vâng chúng ta có thể rao truyền Phúc Âm nhưng phải tế nhị, hiền hòa, chân thật, yêu thương, chúng ta có thể rao truyền qua cuộc sống Đạo của mình chứ không phải ngẫu hứng ra đứng giữa chợ phất cờ rao giảng. Nếu anh Bắc được Chúa sai đi như Giăng Baptit ắt hẵn sẽ hàng trăm, hàng ngàn người sẽ tin Chúa vì bàn tay Chúa thì không ai cản được. - Tôi không lên án anh Bắc nhưng không đồng ý với hệ phái nào đó đã lợi dụng tình yêu Chúa của anh mà kích động anh ra đi không có sự dẫn dắt của Thánh Linh.
Bạn có kể lại việc bạn sẵn sàng qua lửa thử thách khi đi rao giảng tại Hồ Gươm. Thưa bạn người Hồi Giáo còn dám hy sinh mạng sống của mình, người cộng sản còn dám ra chiến trường chiến đấu vì lý tưởng của họ.v.v. Sự sùng kính, cuồng tín tôn giáo chẳng khó khăn gì đâu bạn ạ vì tâm linh là cõi vĩnh cữu, mạnh mẽ tự do nhất của loài người nên loài người khi đã tin vào điều gì ở mức tâm linh họ có thể hy sinh thân mình. Nhưng có một thứ mà con người khó làm nhất là yêu người khác như chính mình vậy. Bạn thử làm đi và cho thế gian họ thấy CĐN yêu thương nhau là thể nào đi thì khi đó bạn mới là CĐN thật sự đấy. Còn việc tin Chúa và nói về Chúa thì rất dễ phải không bạn! Bạn tưởng cứu rỗi là mục đích duy nhất của Chúa ư? Quả là là thiếu sót, đối với Chúa Hội Thánh là quan trọng nhất và Ngài muốn Hội Thánh là nơi ban phát tình yêu thương, Ngài ngự ở đó, ở đó các anh em yêu thương thuận phục lẫn nhau, chia sẽ cuộc đời với nhau, gắn kết với nhau (nhiều lắm)... Cứu rỗi chỉ là bước đầu tiên đưa các anh em được cứu vào Hội Thánh để Chúa xây Nhà của Ngài. Hội Thánh đâu phải là chỉ mỗi tuần đến sắp đặt hát hò, nghe sermon, làm chứng, hay trong tuần chỉ nhóm cầu nguyện, tập hát học Kinh Thánh. Hội Thánh đó là cuộc sống và là lối sống của CĐN. Cuộc sống của sự phụ thuộc lẫn nhau, yêu thương nhau, mang tính cộng đồng sâu sắc, một khối người có Chúa Giê-su làm Đầu đi giữa thế gian sa ngã để mang chịu những sự đổ vỡ của thế gian. Tôi không thể nói hết được về HT.
Vấn đề bạn thấy tôi hay bật lại Tim, ChienViet, Tim v.v. và bạn khẳng định họ là tôi tớ Chúa vậy cho tôi hỏi bạn là ai? Xin bạn nhớ rằng trong Cựu Ước Chúa chọn riêng các tôi tớ cho mình. Còn trong Tân Ước mọi người đều là thầy tế lễ và là anh em với nhau. Còn các vị tôi hay bật lại đó là họ dùng kiến thức học được từ các trường thần học để rao giảng, làm bài luận và nói trước công chúng theo chủ đề nào đó, xin thưa đây không phải là những điều Chúa muốn họ nói. Chúa sẽ nói khi bạn đang nhóm trong các HT và mỗi hội thánh Chúa có thể nói bằng nhiều cách khác nhau và nội dung khác nhau. Bạn thử đọc lại Công vụ xem, Đức Thánh Linh phán trực tiếp trong HT và trong vòng 70 năm sau Công Nguyên không ai giảng kiểu pulpit-to-pew (bục giảng tới ghế) cả. Mà khi các môn đồ, sứ đồ đầu tiên của Chúa bị giết chết, thì thói tục giảng kiểu Homes mới bắt đầu du nhập vào hội thánh, và đến khi Công Giáo thành lập là đỉnh cao của việc giảng sermon kiểu này.
Nếu thần học là đúng là bởi Chúa thì không có tình trạng chia rẽ ra 33,000 hệ phái Tin Lành.
Tôi bình phẩm và lên án tăng lữ là vì tăng lữ không có trong Tân Ước chứ không cay đắng ai. Tôi đã đi qua và thấy chính hệ thống trật tự trên dưới tăng lữ đã biến HT thành các tổ chức. Hội Thánh có sức sống riêng, Chúa là Đầu, được ví như Thân Chúa mà Thân thì không có ai hơn ai kiểu tổ chức cả. Tổ chức là bác bỏ sự làm Đầu của Chúa Giê-su và sự tự do của Đức Thánh Linh.
Bạn có lên án tôi về một số điều tôi chia sẽ về linh hồn, v.v. vâng tôi có thể sai nhưng bạn nhớ tôi chỉ chia sẽ và nghĩ vậy chứ không phải xây dựng một học thuyết hay tín lý, thưa bạn tôi đã được giải phóng ra khỏi các học thuyết và tín lý rồi.
Bạn lên án tôi tói về ms Cho hay ông Benihin, Chiên Việt đã hiểu sai ý tôi. Tôi không ca tụng họ và cũng không khẳng định phải làm như họ mà thôi chỉ nói mình thường thấy những ông này có đời sống biệt riêng, cầu nguyện lâu ngày (kiểu tu trì) thì bổng nhiên lại có phép lạ ở họ, tôi thật ngạc nhiên vậy thôi. Ân tứ là quà tặng, Chúa muốn cho ai thì tùy Ngài và Ngài cho để làm một chức năng nào đó trong Thân Ngài, việc xin Ngài cho hay ước ao là tùy sự tự do của cá nhân, còn việc ban phát là quyền của Chúa.
Ngọc Anh à hãy cho chúng tôi thấy bạn "Kính Chúa và Yêu Người " đặc biệt là vế Yêu Người ra sao hơn là tranh luận kiểu hơn thua.
Dzung
Gửi Dzung!
Gởi Ngọc Anh
Chào bạn,
Bạn đừng hiểu lầm tôi chống lại các bạn mà tôi không đồng ý và vẫn mãi mãi tìm cách chia sẽ những thông điệp tôi nhận được từ Chúa.
1). Hội Thánh không phải là một tổ chức trên dưới kiểu Công Giáo vì tổ chức nên sẽ có 2 tầng lớp tăng lữ và CĐN thông thường. Điều này đánh mất vai trò làm Đầu của Chúa Giê-su và sẽ làm hội thánh suy thoái theo thời gian. Hội Thánh vẫn có các chức vụ (xin hiểu chức năng và nhiệm vụ) được dấy lên từ dân sự qua quá trình nhóm cùng nhau bởi Đức Thánh Linh chứ không phải bởi sự chỉ định của bất cứ 1 ai trong HT. Trong 1 HT có thể có nhiều trưởng lão, kẻ chăn .v.v. nhưng là anh em thuận phục qua lại lẫn nhau như Chúa Ba Ngôi.
2). Các Giáo Lý, Thuyết hay Thần Học Tin Lành không phải đến từ Chúa. Đây chỉ là Thần Học Cắt Dán Duy Kinh của xác thịt dưới sa ngã. Thần Học này đã làm chia rẽ ra hơn 33,000 hệ phái Tin Lành. Chính loại Thần Học này đã loại bỏ sự tương giao trực tiếp giữa Chúa và các CĐN vì Chúa vẫn phán theo cách riêng của Ngài chứ không phải bắt buộc Ngài phải phán đúng như văn tự trong Kinh Thánh. Thần Học này đã biến Phúc Âm của Chúa Giê-su thành một kiểu Luật Pháp mới. Họ đã cắt Tân Ước thành các câu và cho rằng đó là Mệnh Lệnh hay Đại Mạng Lệnh bắt buộc các CĐN phải tuân theo. Thần Học này đã biến các CĐN thành những người sợ Chúa hơn là kính Chúa vì họ luôn sợ Chúa phạt khi không làm trọn được các Mệnh Lệnh này. Từ đây sinh ra một Tôn Giáo Cuồng Tín Tin Lành. Chúa Giê-su không mang xuống bất cứ một giáo lý, một kiểu thần học nào, Ngài chỉ mang xuống một Phúc Âm của tình yêu thiên thượng. Chính Thần Học này đã làm mất đi tình yêu thương giữa các thánh đồ vì khi đó họ chỉ còn đối xử với nhau theo luật pháp mà thôi.
Tôi nhớ lại ngày xưa Chúa Giê-su thường làm nóng mặt các Pharisi vì Ngài rao giảng những điều khác với Luật Pháp của họ, những gì Ngài rao giảng đó là phúc âm của tình yêu thương. Các Pharisi với tinh thần chuyên kết tội người khác và cho mình là sạch, ngày nay tinh thần này vẫn còn đâu đó và thậm chí rất nhiều trong các tôn giáo mượn cớ là vinh danh Ngài. Chính các Pharisi đã từ chối Ngài và còn kết tội Ngài là dùng quyền phép của quỉ, tôi nghĩ mình là ai để không bị đoán xét bởi thế gian?!
Hi Ngọc Anh bạn là ai mà đoán xét được tôi?
Dzung
Gởi Dzung (tôi tớ Chúa )
Chào Anh chi em Vừa
Chào Anh chi em
Vừa rồi tôi up huấn thị của Tam Điểm, từ điều 11 đến 20 để quí vị tham khảo, nhưng bị lỗi kỹ thuật, là do tôi yếu kém vi tính quá, cảm ơn admin đã kịp thời xóa đi, nếu không thì có sự hiểu lầm, nay xin up lại nhé.
11- các bạn hãy ngăn chặn việc cử hành thánh lễ trước sự hiện diện của Thánh Thể trong nhà tạm. không cho phép đặt nhà tạm trên bàn thờ được dùng để cử hành Thánh Lễ. Chiếc bàn phải có hình dáng chiếc bàn dùng ở nhà bếp, có thể di chuyển để tỏ ra rằng nó không được thánh hiến, nhưng được xử dụng vào hai việc : Hội họp và chơi bài .Về sau các bạn cố gắng đóng đinh ít là một chiếc ghế vào chiếc bàn này. Linh mục không bao giờ được bái gối hoặc quỳ gối trong Thánh Lễ, vì trong bữa ăn có quỳ gối đâu. Ghế Linh mục chủ tế phải đặt vào chỗ của Nhà Tạm. Hãy khuyến khích giáo dân tôn kính hay tôn vinh LM ngang với Thánh Thể(chỗ này phải hiểu là không được tôn thờ Chúa Gieessu hiện diện thật trong bí tích Thánh thể). Hãy nói cho mọi người biết rằng Lm là chusd Kitoo của họ, Hãy đặt Nhà Tạm vào một nơi cách biệt, xa tầm mắt mọi người.
12- hãy loại bỏ các Thánh khỏi niên lịch phụng vụ của giáo hội, những vị Thánh đã được ghi rõ ngày kính. Nhăn cấm các Lm giảng về các Thánh, ngoại trừ những vị Thánh có ghi trong Phúc Âm. Hãy nói cho giáo dân biết rằng sự hiện diệ tạm thời của những người Tin Lành trong các Nhà thờ Công giáo là điều đáng trân trọng, phải tránh những gì làm cho người Tin lành bối rối, phải o bế họ.
13-Trong bài đọc Phúc âm, hãy bỏ tính từ “Thánh”, thí dụ, thay vì đọc: “Phúc âm theo thánh Gioan” thì hãy đọc: “Phúc âm theo Gioan”. Điều đó làm cho người ta nghĩ đến một connguwowif tầm thường hơn là tôn kính người đó. Phải thường xuyên viết lại cuốn Kinh Thánh, cho tới khi nào nó giống hệt bản Kinh Thánh của Tin Lành. Bỏ tính từ “Thánh” trong cách diễn tả”Chúa Thánh Thần”. điều này sẽ mở ra một con đường. Hãy làm rõ mẫu tính của Thiên Chúa như một người mẹ dịu hiền, tránh xử dụng tiếng Chúa Cha.
14 Hãy tiêu hủy mọi quyển sách nói về tu đức. Cũng thế, ngưng đọc kinh cầu Thánh Tâm, kinh cầu Đức Bà, kinh cầu Thánh Giuse và đừng dạy giáo đânọn mình trước khi rước lễ, cũng vậy việc nói cảm ơn sau rước lễ là thừa.
15- Cũng phải loại bỏ các ảnh tương các Thiên Thần. Tại sao ta lại để những bức tượng của những kẻ thù chúng ta bên cạnh chúng ta, Hãy dạy giáo dân rằng Thiên Thần chỉ là câu chuyện huyền thoại, ru ngủ trẻ con. Đừng cho ai nói về Thiên Thần, bởi vì điều đó làm tổn thương đến các bạn Tin Lành của chúng ta.
16- Hãy dẹp bỏ phép trừ quỷ (nhằm xua trừ ma quỷ bằng kinh Đức tổng lãnh Thiên thần Micae), hãy làm mọi cách để bỏ nghi thức trừ tà, hãy nói chomoij người biết không có ma quỷ nào cả, và hãy giải thích: Đó là cách Thánh kinh ám chỉ đến sự xấu và để kẻ ác không tồn tại, chứ không phải là chuyện hay ho gì, nhờ đó người ta không tin sự hiện hữu của hỏa ngục nữa và cũng chẳng ai sợ rớt xuống đó, Hãy nói đi nói lại rằng: Hỏa ngục chẳng khác gì hơn là sự xa lìa Thiên Chúa, và chẳng có gì đáng sợ hãi, vì trên mặt đất này người ta cũng sống giống như vậy rồi.
17 Hãy dạy cho giáo dân rằng: Giêsu đơn thuần chỉ là một con người có anh chị em và đố kỵ với kẻ có chức quyền. Hãy giải thích cho giáo dân biết Gieessu luôn yêu thích gái điếm, đặc biệt là Maria Mađalêna; rằng Giêsu không hề có lien hệ nào với nhà thờ hay hội đường Do Thái.
Hãy nói: Gieessu dạy người ta bất phục tùng các trưởng tế. hãy giải thích rằng: Gieessu là mooyj ông thày vĩ đại, nhưng đi sai đường, khi ông ta từ chối các trưởn giáo. Đừng khuyến khích giảng về Thập giá như là một chiến thắng. trái lại hãy trình bày Thập giá như một thất bại.
18- Hãy nhớ rằng: Các bạn có thể hướng dẫn các Nữ Tu sống phản lại ơn gọi của mình, khi các bạn dạy họ rằng đi tu là chuyện phù du, hãy giúp họ sống thoải mái và thích làm đẹp. Các bạn hãy giúp họ thay đổi áo dòng , và từ đó tự nhiên đưa đến việc họ bỏ chuỗi Mân Côi. Hãy nói cho họ biết rằng trong các tu viện luôn xảy ra những lộn xộn, điều này sẽ làm khô cằn ơn gọi của họ. Hãy nói cho cá Nữ Tu biết rằng, họ sẽ không được đón nhận vào dòng nếu họ không từ bỏ chiếc áo dòng truyền thống. hãy giải thích cho họ: Mặc áo dòng mà ra ngoài xã hội là làm mất uy tín của mình.
19- Hãy đốt các sách giáo lý, hãy hướng dẫn các giáo lý viên để họ dạy cho học viên yêu mến các thụ tạo của Thiên Chúa hơn là yêu chính Chúa, việc yêu thụ tạo một cách cởi mở thoải mái là dấu chứng của sự trưởng thành. Hãy làm cho từ “dục tính”trở thành ngôn từ thong dụng hằng ngày trong các tầng lớp giáo dân. Hãy đưa những hình ảnh tính dục vào các bài giáo lý để dạy cho các trẻ em biết sự thực, và hãy đảm bảo rằng những hình ảnh dục tính ấy được giải thích rõ rang. Hãy khuyến khích các nhà giáo trong các trường học trở thành những nhà tư tưởng tiến bộ trong việc giáo dục giới tính. Hãy du nhập nền văn minh dục tính qua trung gian quyền lực các Giám mục, như vậy các ohuj huynh không có gì để chống đối.
20- Hãy ngăn cản các trường Công giáo tuyên truyền ơn gọi đi tu, hãy nói cho các nữ tu biết rằng họ là những trợ lý xã hội được trả lương rẻ mạt và cho họ biết Giáo hội đang loại trừ họ. Hãy nhấn mạnh cho họ biết rằng một giáo viên Công giáo bình thường cũng nhận được một số lương như giáo viên các trường khác. Các bạn hãy xử dụng các giáo viên ngoại giao.
Các Linh mục phải nhận tiền lương y như những bậc công chức trong xã hội. tất cả các Linh mục phải cởi bỏ áo dòng và Thánh giá để cho mọi người có thể chấp nhận các Ngài. Những vị nào không theo luật này thì hãy coi họ là lố bịch, cổ hủ
Ý kiến của tôi ;Chúng ta cung nhau tự nhìn lại bản than, hệ phái, tư tưởng, có là hội viên của Tam điểm không?, có cố ý hoặc vô tình tiếp tay cho Tam điểm không?
Chào
NgocAnh lại hiểu nhầm
Vì trong các HT Tin Lành hay có tật rằng các CĐN sùng bái mục sư và những người "hầu (?) việc Chúa Pro" khi họ có một số ân tứ nào đó và xem những nguời này như là những tôi tôi tớ Chúa kiểu Cựu Uớc như Moise, David... Những CĐN như thế đã vô tình phong Thánh cho một số người và chỉ xem mình chỉ là người tầm thường không giá trị gì cả thì chẳng khác nào họ đã bỏ chức Thánh mà Chúa dành cho họ khi họ tin Ngài.
Vậy nhé.
Dzung
Mời các bạn xem
Mời các bạn xem thêm các huấn thị Của Tam điểm (21-26) gới các Giám mục, linh mục là thành viên của Tam Điem
21- Các bạn hãy hạ bệ Giáo Hoàng và dẹp bỏ các trường đại học thuộc quyền Giáo Hoàng. Hãy gây chia rẽ giữa các học viện Giáo Hoàng, bằng cách đó, chính quyền mới có thể giúp đỡ họ.. Các bạn hãy đổi tên các học viện mang tính tôn giáo bằng những tên trân tục để cho giống các trường khác. thí dụ , thay vì "Trường Đức Mẹ Vô Nhiễm" hãy đổi thành "Trường Tân Tiến". Các bạn hãy thành lập các văn phòng đâị kết trong các giáo phận và hãy để cho người Tin Lành kiểm soát. Hãy ngăn cấm những lời cầu nguyện cho Giáo Hoàng và những lời cầu xin lên Đức Trinh Nữ, vì những lời đó phá vỡ Đại kết. Hãy công bố rằng: Các đấng bản quyền có thẩm quyền giải quyết mọi sự. hãy cho mọi người biết rằng Giáo Hoàng chỉ là một nhân vật biểu trưng mà thôi. hãy giải thích cho giáo dân thấy rằng giáo huấn của Giáo Hoàng chỉ nhằm mục đích bồi dưỡng những cuộc học hỏi, ngoài ra chẳng có gì quan trọng cả.
22- Hãy chống lại quyền lực của Giáo Hoàng bằng cách đặt một giới hạn về tuổi tác cho sứ mệnh của ngài. Hãy từ từ làm giảm uy quyền của Giáo Hoàng, giải thích cho mọi người biết rằng các bạn muốn bảo vệ Giáo Hoàng bằng việc làm thực tiễn đó.
23- Các bạn hãy can đảm lên, hãy làm giảm uy thế của Giáo Hoàng bằng cách thành lập các hội đồng Giám Mục. Vị Giáo Hoàng chỉ còn là một gương mặt đại diện như tại nước Anh, nơi mà thượng và hạ viện điều khiển và ra lệnh cho Nữ Hoàng. Sau đó các bạn làm giảm quyền lực các Giám mục, hầu tạo nên một định chế mà các hội đồng Linh mục có đủ khả năng. Tương tự, các bạn hãy nói cho Linh mục cũng cùng một quan tâm như thế. Sau cùng, làm giảm quyền lực cua Linh mục bằng cách thiết lập hội đồng giáo dân nhằm khống chế các LM, bằng cách đó nảy sinh một đố kỵ trực tiếp, đến mức các Hồng Y phải lìa bỏ Giáo Hội, sẽ trở nên bình đẳng... Đó là Giáo hội mới.
24-Hãy giảm thiểu ơn gọi Linh mục và làm cho giáo dân đừng tôn kính các LM. Tai tiếng công khai của một Linh mục sẽ gây tổn hại cho hàng ngàn ơn gọi. hãy ca ngợi Linh mục bỏ nhiệm vụ của mình để theo đuổi một người đàn bà, hãy coi các vị ấy như anh hùng. Hãy tôn vinh các Linh mục khô khan nguội lạnh như là những vị tử đạo thực sự, hãy kính nể những Linh mục bị bề trên áp bức về một điểm nào đó, đến nỗi các ngài không còn có thể chịu đựng thêm được nữa. Khi có anh em Tam Điểm của chúng ta trong hàng ngũ LM mắc phải gương mù, gương xấu ai cũng biết, thì cũng kết án gương xấu đó. Hãy độ lượng với các LM đang sống trong tình trạng đồng tính luyến ái, hãy nói cho dân chúng biết rằng: các LM đau khổ lắm vì cảnh cô đơn.
25- Hãy đóng các cửa Nhà Thờ vì thiếu LM chăm sóc, hãy giải thích cho mọi người biết rằng, làm như thế lại vừa tốt đẹp vừa tiết kiệm được tiền bạc. Hãy giải thích cho mọi người biết rằng Thiên-Chúa lắng nghe lời cầu nguyện ở khắp mọi nơi. Bằng cách đó người ta sẽ thấy Nhà Thờ là lãng phí. Hãy ưu tiên đóng cửa Nhà Thờ nào vẫn cử hành nghi thức Truyền thống.
26-Hãy dung các Hội đồng giáo xứ và các LM yếu đức tin bị lên án, hay những LM dễ dàng chối bỏ việc Đức Mẹ hiện ra và các phép lạ hiển nhiên, Đặc biệt chối bỏ Đức Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, hãy xác quyết rằng công đồng Vaticano II không hề chấp nhận điều nào như vậy. Hãy kêu gọi những ai tin theo mạc khải thì hãy bất phục tùng Giáo quyền. Hãy chỉ cho người ta thấy những kẻ thị kiến thần bí đều là những kẻ bất phục tùng Giáo quyền. Hãy làm mất uy tín những người đó, cho tới khi nào không còn ai quan tâm tới sứ điệp của họ nữa.
Chào thân ái
Mời quí vị tiếp
Mời quí vị tiếp tục tham khảo phần còn lại các điều của Tam Điểm gởi các Giam mục và Linh mục là hội viên của Tam điểm.
27- Hãy tuyển chọn một phản Giáo Hoàng. Hãy quả quyết rằng : Những người Tin Lành cũng như Do-Thái điều được đưa vào Giáo hội. Một phản Giáo Hoàng có thể được bầu chọn nếu quyền điều khiển được trao vào tay các Giám Mục. như vậy sẽ có rất nhiều phản Giáo Hoàng được bầu chọn, nhưng chỉ có một phản Giáo Hoàng được đăng quang theo thỏa ước. Hãy xác quyết rằng vị Giáo Hoàng thật đã chết.
28- Hãy loại bỏ việc xưng tội trước khi rước lễ đối với trẻ em học lớp một, như thế khi chúng lên lớp cao hơn thì chúng sẽ khinh thường việc xưng tội. và như vậy việc xưng tội không còn nữa. Hãy âm thầm cổ võ việc xưng tội và giải tội tập thể. Hãy giải thích cho giáo dân biết rằng sở dĩ như vậy là vì thiếu Linh Mục.
29- Hãy giao cho các phụ nữ và giáo dân tầm thường nhiệm vụ cho rước lễ. Hãy cho rước lễ trên tay như người Tin Lành, thay vì trên lưỡi. hãy giải thích rằng Đức Ki tô cũng đã làm như vậy. các bạn hãy lấy một vài Bánh Thánh để chúng ta dâng lễ đen (la messe noire) trong các đền thờ của chúng ta. Thay vì cho rước lễ từng người, các bạn hãy phân phối chén đựng bánh không truyền phép để có thể đưa về nhà, các bạn hãy giải thích cho họ rằng nhờ cách đó mà họ giữ được ơn Chúa trong cuộc sống mỗi ngày. Hãy đặt những người máy tự động cho rước lễ, và xem những người máy đó là những nhà tạm. Hãy bảo cho mọi người biết rằng: những cử chỉ trao ban bình an có thể thay đổi. Hãy khuyên mọi người nên đi lại giao lưu trong nhà thờ khi trao ban bình an. Hãy giải thích rằng Giêsu cũng đi chỗ này chỗ nọ để chào các môn đệ. không cần phải cầm lòng cầm trí trong những lúc như thế. Linh mục phải quay lưng lại với Thánh Thể khi trao ban bình an cho cộng đoàn.
30- Sau khi bầu chọn Giáo Hoàng, hãy giải tán hội đồng Giám mục, hội đồng Linh mục, và ban cố vấn giáo xứ. Hãy cấm mọi tu sĩ bàn tán những quy định mới này nếu không có phép. Hãy giải thích Giêsu yêu thương sự khiêm tốn và ghét những ai khao khát danh vọng. Hãy lên án những ai hay thắc mắc về tội bất phục tùng giáo quyền. Hãy khuyến khích người ta đừng vâng phục Chúa. hãy bảo mọi người phải vâng phục bề trên của mình trong giáo hội.
31- Hãy chấp nhận quyền tối thượng của phản Giáo Hoàng, hãy chọn những người kế vị xứng đáng. Các bạn hãy ra lệnh cho những ai yêu Chúa phải mang phù hiệu CON THÚ, nếu không, các bạn hãy rút phép thông công của họ. nhưng nhớ đừng gọi biểu tượng đó là Chúa. không được làm dấu Thánh Giá, không được mang Thánh giá trong người, không được làm phép Thánh giá, làm dấu Thánh Giá đơn thuần là một việc tôn thờ ngẫu tượng và là dấu chỉ bất phục tùng.
32- Các bạn hãy công bố tất cả các tín điều từ trước đến giờ là sai, chỉ trừ tín điều vô ngộ của Giáo Hoàng. Hãy tuyên bố Giêsu là một nhà cách mạng thất bại. Hãy loan báo rằng vị Ki-Tô chân chính chẳng bao lâu sẽ đến. Chỉ vâng phục phản Giáo Hoàng mà thôi, hãy dạy cho giáo dân biết cúi mình khi nghe đến danh của vị phản Giáo hoàng ấy.
33- Hãy sắp xếp cho mọi chủ đề của Giáo Hoàng đều nhắm đến việc chiến đấu trong đạo binh thánh chiến để bành trướng một tôn giáo duy nhất mang tính toàn cầu. Satan biết nơi để toàn bộ số vàng đã bị mất. Hãy chinh phục toàn thể nhân loại không chút xót thương. tất cả những thứ đó sẽ đem lại cho nhân loại điều họ mong ước :"HOÀNG KIM THỜI ĐẠI CỦA HÒA BÌNH" ./.
Ghi chú của Phong Trần: Nếu bạn đọc nghe nói tập tài liệu này đã bị cấm không được đọc và phổ biến, thì đó là lệnh của Tam Điểm (dĩ nhiên là lệnh của các Giám mục đã là thành viên của hội kín Tam Điểm).
Ý kiến của peterlinh : Nếu Mục sư nào, Hệ phái Tin Lành nào mà có lối giảng cho bầy đàn (flock) của mình theo cách bài xích của Tam Điểm, thì đã là hội viên của Tam Điểm hoặc có anh em cận huyết với Tam Điểm.
Chào thân ái
Tất cả từ một.Một sinh ra tất cả.
Chào các bạn.Mình mới lập nik và tham gia diễn đàn này.Các bạn viết dài quá,mình không đọc nổi.Nhưng mình xin có vài lời thế này :
_ Bạn Huỳnh Christian Timothy làm mình rất bất ngờ.Sao bạn không theo Đạo Phật mà lại có thể phân tích hay như vậy.Đến bản thân mình theo Đạo Phật nhưng khó có thể lập luận kỹ càng và chi tết như bạn.Nếu mới đọc qua thì chắc hẳn bạn phải có kiến thức Phật Pháp rất sâu.Nhưng thực chất bạn chưa hểu gì về Phật Pháp.Những gì bạn biết về Phật Pháp chỉ là Giả Danh.Chưa hiểu mà đã nói như vậy thì bạn sẽ tạo khẩu nghiệp rất nguy hiểm đấy.Đây là một vấn đề rất lớn,nó ảnh hưởng đến rất nhiều người.Mong bạn hãy tìm hiểu kỹ vấn đề trước khi nói.
_Đọc các bình luận ở đây.Bạn thì theo Đạo Phật.Bạn thì THiên Chúa Giáo...và 1 số Đạo khác.Nhưng thế này,chúng ta học Đạo nào,kết quả thế nào chỉ mình chúng ta biết.Chúng ta phải tôn trọng tất cả các Đạo khác.
_Theo Đạo nào thì có ông thầy Đạo đấy.Nhưng các bạn cho là các ông thầy này là những người khác nhau.Rồi sau đó tranh biện theo cách gián tiếp và trực tiếp.Tu như vậy thì thà không tu còn hơn.
_ Nếu bạn nào vào sâu Phật Pháp,hiểu cốt tuỷ Phật Pháp thì chắc không còn phân biệt Đạo này,Đạo kia.Thầy này,thầy nọ.Học PHật là để Phá chấp.Chấp ngã,Chấp Pháp.Không còn kẹt đúng Sai,Phải Quấy.Ly thế Pháp và cũng ném quăng cả Phật Pháp.
_Các ông thầy trong mỗi Đạo đều chỉ là một.Tuỳ căn cơ và phước đức của chúng sanh,mà các ông thầy này hiện ra thuyết Pháp.Phật Tổ,Bồ Tát hay Chúa JeSU...tất cả đều là một.Các ngài biến hiện ra các hình tướng để độ chúng sanh.Vì mỗi chúng sanh có căn tánh,chủng nghiệp khác nhau nên không thể dùng một ĐẠO mà giáo hoá tất cả.Cũng như Phật Tổ dùng đến 84.000 Pháp để độ chúng sanh.Nghĩa là "tuỳ bệnh mà cho thuốc".
_CŨng như vậy,mỗi một ĐẠO là 1 loại thuốc.Nhưng thuốc đó đều phải hợp với chúng sanh đó.Nếu bị bệnh này mà uống thuốc khác,không những không khỏi bệnh mà Bệnh còn nghiêm trọng hơn phải không.Vậy Đạo nào cũng đáng quya trọng.Ông thầy nào cũng là thầy của mình,cha mình.Hiểu như vậy là sống đúng với Đạo.Biết như vậy là thương yêu ông thầy mình thật sự.
_Phật Pháp chỉ như 1 chiếc bè đưa người qua sông.Bệnh hết thuốc phải ngưng.Còn nếu đến bờ mà không vứt bè,thì lại thành bệnh.Nói đến từ giải thoát.Người mới tu mượn khái niệm giả danh đó,tạm chấp khái niệm đó để TU,để thoát khổ.Còn tu đến một giai đoạn nào đó,phải giải thoát luôn ý niệm "giải thoát".
_Thật sự để giải thích ra thì rất dài.Mình chỉ nói tóm gọn thế này thôi.Mong các bạn đang tu đừng nên vì Pháp mình tu mà bài bác Pháp khác.Còn thấy một bên là còn chấp.Còn chấp tức là chưa sống đúng tinh thần ĐẠO.
_Có 1 câu thế này trong ĐẠO GIÁO : "Sự vật tuy giống mà khác.Tuy khác mà giống.Tuy sai mà đúng,tuy đúng mà sai"__" "Kết hợp các điểm khác biệt thì thành sự thống nhất.Phân tách sự thống nhất thì thành các điểm khác biệt".
_Thân ái !
nhân dịp giáng sinh ặng bạn nhất như câu này.
Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài ( là Chúa Jesus), hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời ( Giăng 3:16) Vậy là Chúa Jesus đã chữa được căn bệnh ác mộng nhất của loài người, 1 căn bệnh nan y mà loài người vẫn đang cố gắng đi tìm thuốc chữa đó là SỰ CHẾT, sự chết về thể xác và cả linh hồn . Nhân loại luôn bám viếu vào thần này thần nọ để mong sao đường lối và giáo lý của họ sẽ cứu độ được linh hồn mình. Nhưng không , nhiều giáo chủ chết là họ chết luôn , họ không cứu nổi chính họ thì làm sao cứu được bạn??( vì kẻ chết không cứu độ được kẻ chết ) người mù nắm tay dắt người mù thì cả 2 đều lọt xuống hố. nhưng Chúa Jesus thì không, Ngài đã chết nhưng 3 ngày sau Ngài đã sống lại một cách vinh hiển, Ngài phán rằng: "Ta là đường đi, là chân lý và là sự sống" (Giăng 14:6) . Chúc bạn một mùa giáng sinh thật ý nghĩa.
Chào bạn Nhất Như.
Bạn Nhất Như mến. Giáo Lý Giải Thoát của Phật Giáo không phải dể hiểu, đâu thể chỉ đọc một bài ngắn của bạn trên TLBG mà hiểu hết được. Tôi muốn xin hỏi bạn một câu ngắn thôi, nếu không gì trở ngại bạn có thể trả lời ngắn gọn, để mọi người hiểu được một cách dễ dàng, Nếu một tiếng đồng hồ nữa bạn và tôi nhắm mắt tắt hơi, thì cái gì sẽ xảy đến với bạn sau đó? Thành thật cảm ơn bạn. TưRuộng.
xin chào bạn Nhất Thư
xin chào bạn Nhất Thư
tôi cũng xin được có một ý kiến về cái mà bạn gọi là " Tất cả từ một. Một sinh ra tất cả " như sau :
tríc bạn viết :
"
_Theo Đạo nào thì có ông thầy Đạo đấy.Nhưng các bạn cho là các ông thầy này là những người khác nhau.Rồi sau đó tranh biện theo cách gián tiếp và trực tiếp.Tu như vậy thì thà không tu còn hơn.
_ Nếu bạn nào vào sâu Phật Pháp,hiểu cốt tuỷ Phật Pháp thì chắc không còn phân biệt Đạo này,Đạo kia.Thầy này,thầy nọ.Học PHật là để Phá chấp.Chấp ngã,Chấp Pháp.Không còn kẹt đúng Sai,Phải Quấy.Ly thế Pháp và cũng ném quăng cả Phật Pháp.
_Các ông thầy trong mỗi Đạo đều chỉ là một.Tuỳ căn cơ và phước đức của chúng sanh,mà các ông thầy này hiện ra thuyết Pháp.Phật Tổ,Bồ Tát hay Chúa JeSU...tất cả đều là một.Các ngài biến hiện ra các hình tướng để độ chúng sanh.Vì mỗi chúng sanh có căn tánh,chủng nghiệp khác nhau nên không thể dùng một ĐẠO mà giáo hoá tất cả.Cũng như Phật Tổ dùng đến 84.000 Pháp để độ chúng sanh.Nghĩa là "tuỳ bệnh mà cho thuốc".
_CŨng như vậy,mỗi một ĐẠO là 1 loại thuốc.Nhưng thuốc đó đều phải hợp với chúng sanh đó.Nếu bị bệnh này mà uống thuốc khác,không những không khỏi bệnh mà Bệnh còn nghiêm trọng hơn phải không.Vậy Đạo nào cũng đáng quya trọng.Ông thầy nào cũng là thầy của mình,cha mình.Hiểu như vậy là sống đúng với Đạo.Biết như vậy là thương yêu ông thầy mình thật sự.
_Phật Pháp chỉ như 1 chiếc bè đưa người qua sông.Bệnh hết thuốc phải ngưng.Còn nếu đến bờ mà không vứt bè,thì lại thành bệnh.Nói đến từ giải thoát.Người mới tu mượn khái niệm giả danh đó,tạm chấp khái niệm đó để TU,để thoát khổ.Còn tu đến một giai đoạn nào đó,phải giải thoát luôn ý niệm "giải thoát".
_Thật sự để giải thích ra thì rất dài.Mình chỉ nói tóm gọn thế này thôi.Mong các bạn đang tu đừng nên vì Pháp mình tu mà bài bác Pháp khác.Còn thấy một bên là còn chấp.Còn chấp tức là chưa sống đúng tinh thần ĐẠO.
_Có 1 câu thế này trong ĐẠO GIÁO : "Sự vật tuy giống mà khác.Tuy khác mà giống.Tuy sai mà đúng,tuy đúng mà sai"__" "Kết hợp các điểm khác biệt thì thành sự thống nhất.Phân tách sự thống nhất thì thành các điểm khác biệt".
"
Theo tôi đây chỉ là một trong số vài ý nhỏ (không biết bạn tự suy diễn khi nghiên cứu Kinh Phật hay ở đâu ) của con số "84.000 pháp" của Phật Tổ dùng để lòe những con người tội lỗi và khốn khổ trên thế gian này đang ngày đêm mong mỏi được thoát khổ đau . Sự miên man, mông lung, mơ màng nhiều khi quá đỗi đến độ " à ơi " của những "ý" mà bạn đang tu học, không những không giúp được chính bạn thoát ra khỏi tội lỗi và khổ đau, mà còn khiến chính những người nào vẫn đang còn u mê với chúng sẽ giật mình nhận ra được rằng, đó là mớ lý thuyết của ma quỷ ! .
cầu mong bình an của Chúa, yêu thương và tha thứ của Người đến với bạn và những ai đang chìm đắm trong "mớ" thuốc chữa bệnh khổ đau kia nữa . Amen !
lee
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
. cat' bui .
Nói với Nhất Như
Nhất Như viết:
Chào các bạn.Mình mới lập nik và tham gia diễn đàn này.Các bạn viết dài quá,mình không đọc nổi.Nhưng mình xin có vài lời thế này :
_ Bạn Huỳnh Christian Timothy làm mình rất bất ngờ.Sao bạn không theo Đạo Phật mà lại có thể phân tích hay như vậy.Đến bản thân mình theo Đạo Phật nhưng khó có thể lập luận kỹ càng và chi tết như bạn.Nếu mới đọc qua thì chắc hẳn bạn phải có kiến thức Phật Pháp rất sâu.Nhưng thực chất bạn chưa hểu gì về Phật Pháp.Những gì bạn biết về Phật Pháp chỉ là Giả Danh.Chưa hiểu mà đã nói như vậy thì bạn sẽ tạo khẩu nghiệp rất nguy hiểm đấy.Đây là một vấn đề rất lớn,nó ảnh hưởng đến rất nhiều người.Mong bạn hãy tìm hiểu kỹ vấn đề trước khi nói.
Thưa bạn,
Bạn "đọc không nổi" bài của người ta thì bạn không nên phê bình vì như thế sẽ phạm vào "vọng ngữ."
Một người "không theo đạo Phật mà lại có thể phân tích (đạo Phật) hay như vậy" tức là một người đã thật tâm tìm kiếm chân lý của đạo Phật, hiểu nó rõ ràng và nhận thấy nó không đáng để theo. Tác giả đã viết rõ mà tại bạn "đọc không nổi" nên mới bị "bất ngờ" mà thôi:
"Đây là sự hiểu biết cá nhân của một người dốc lòng tìm hiểu đạo Phật bởi động cơ thực tâm học hỏi những lời dạy dỗ của Phật Thích Ca để mong tìm đến Chân Lý. Nếu những gì được trình bày trong bài viết này giúp đem lại vài điều suy tư cho độc giả về Hữu Ngã và Vô Ngã thì người viết đã mãn nguyện lắm rồi!"
Một người không dốc lòng tìm hiểu đạo Phật sao lại có thể "phân tích hay như vậy?" Tôi chưa bao giờ được đọc một bài trình bày Phật Pháp, luận về vô ngã của bất kỳ một "cao tăng" Việt Nam nào đáng so sánh với bài viết về vô ngã trên đây; cũng chưa được đọc một bài dịch nào từ bài viết của các cao tăng nước ngoài.
Xin bạn Nhất Như chỉ ra chỗ nào Huỳnh Christian Timothy đã giải luận không đúng về vô ngã nói riêng và những lý lẽ khác của triết Phật nói chung? Hay là: những gì tác giả hiểu về Phật Pháp hoàn toàn đúng theo kinh sách của Phật Giáo? Thiển nghĩ, nếu tác giả chỉ "thuyết" về vô ngã mà không phê bình rằng thuyết ấy sai thì chắc là các đệ tử Phật gia phải xúm xít mà khen ngợi rằng: bài thuyết pháp quá hay! và nếu tác giả là một nhà sư thì chắc sẽ được tôn thành bậc cao tăng đại trí!
Tôi nhắc lại: Chưa bao giờ có một cao tăng Việt Nam nào giảng luận về vô ngã chính xác, gọn gàng, và dễ hiểu như vậy. Tôi tin rằng: nhiều Phật tử và cao tăng trong Phật Giáo cũng chưa hiểu được vô ngã như được trình bày trên đây. Nếu có, xin bạn chỉ cho tôi xem bài viết, bài thuyết của họ. Bạn hãy đi qua hết các trang web của Phật Giáo và tìm đi. Tôi chắc chắn là không có, vì tôi đã làm điều này.
Nói tóm lại: Huỳnh Christian Timothy hiểu đúng về thuyết vô ngã mà còn có thể chỉ ra cái sai của nó nữa. Bạn có thể cho rằng thuyết vô ngã không sai theo sự tin tưởng của bạn nhưng bạn không thể nói tác giả không hiểu đúng về thuyết vô ngã. Còn nếu bạn cho là tác giả đã hiểu sai về thuyết vô ngã thì xin bạn dùng kinh Phật để trình bày nơi đây cho mọi người được học hỏi. Cám ơn bạn.
truth only
Vô ngã hay "vô sản?"
Trong khi tìm tòi trên Internet về sự lý giải thuyết vô ngã của các sư Phật Giáo tôi bắt gặp đôi chỗ có người đã thấy được cái vô lý của thuyết vô ngã (như Huỳnh Christian Timothy đã nhận thấy và trình bày trên đây) cho nên tìm cách bào chữa, cho rằng: Danh từ Vô ngã không có nghĩa là "không có ngã" mà là "cái ngã không làm chủ điều gì" (tức vô sản chân chính) hoặc "không làm chủ được cái ngã." Cả hai lối giải thích trên đây đều là ngụy biện. Bởi vì tổ sư của thuyết vô ngã đã định nghĩa hai chữ vô ngã rất rõ ràng. Xin trích đăng dưới đây một câu trong phần mở đầu của bài viết trên:
Trong Trung Bộ Kinh, Phật Thích Ca dạy rằng:
"Hỡi các Tỳ Kheo, khi mà Ngã hay bất cứ cái gì thuộc về Ngã không có, thì quan điểm tư duy này: Vũ trụ là linh hồn, ta sẽ là linh hồn sau khi chết, sẽ trường cửu, tồn tại, vĩnh viễn bất biến, và ta sẽ hiện hữu như thế cho đến vô tận thời gian - quan điểm ấy có phải là hoàn toàn điên rồ chăng?"
Anattà = Vô ngã, không có ngã - bởi vì: An = không, attà = ngã
Thích Ca xác định: "ngã" và bất cứ điều gì thuộc về ngã" đều là không có, tức vô ngã, mà các đệ tử của Thích Ca dám bẻ ngược lời thầy cho rằng vô ngã không phải là không có ngã mà là "không làm chủ được ngã" (tức là hữu ngã nhưng không ai làm chủ được nó) hoặc "ngã không làm chủ được điều gì" (tức là hữu ngã nhưng cái ngã đó không làm chủ được điều gì) thì đúng là họ đã tu đến mức "tẩu hỏa nhập ma" bẻ ngược lời thầy mà vẫn chưa biết!
truth only
Chào bạn Nhất Như.
Bạn Nhất như mến.
- Đọc bài (Cặp Rắn Tu Ở Chùa Trà Am (Huế) dưới đây tôi nghe ớn lạnh! Rắn là con vật gớm ghiếc đối với nhiều người, ngoại trừ một số dân nhậu Miền quê VN. Trong Thánh Kinh, rắn tượng trưng cho ma quỉ, cho tội ác, là con vật từng bị rủa sả. (Ma-thi-ơ 23:33 33 Hỡi loài rắn, dòng dõi rắn lục kia, thế nào mà tránh khỏi sự đoán phạt nơi địa ngục được?) Những con rắn trong Chùa nầy tại sao không chịu nằm dưới đất, mà chúng leo lên bàn thờ để mọi người thờ lạy nó vậy? Xin cho biết một chút ý kiến của bạn. Rất cám ơn.
Lý Trường Trân
Trích: Tuyển Tập Nhớ Huế 2000
Cặp Rắn Tu Ở Chùa Trà Am (Huế)
Năm 1940 là năm mà Việt Nam và toàn cõi Đông dương bắt đầu nếm mùi khối lửa cuộc chiến tranh Mỹ Nhật tại Thái Bình Dương lan rộng, và năm ấy tôi đang học tại trường Khải Định Huế. Con nhà nghèo xứ Quảng ra chốn Thần kinh để học một trường lớn có danh tiếng là một may mắn nhất của thời ấy. Ðược vậy là nhờ sự cố gắng vượt mực của bản thân, và nhờ sự giúp đở của một người anh bà con về mặt tài chánh. Ông này thỉnh thoảng từ Quảng Nam ra Huế để thăm viếng một người bà con đang xuất gia và đang tu tập tại Chùa Trà Am Huế.
Chùa Trà Am sau đổi tên Mật Sơn Tự, là một ngôi chùa nhỏ, nằm sau lưng núi Ngự Bình. Muốn đến chùa phải đi theo con đường đất đỏ, chạy sau lưng núi từ phía An Cựu, rẽ qua trái, băng qua một dòng suối, đi ngang trước nghĩa trang của gia đình họ Nguyễn Khoa, nép theo các hàng tre xanh dẫn đến cổng chùa. Ngôi chùa này cũng như bao ngôi chùa ở Huế, có vườn mít, chuối, chè xanh, có một hàng trúc cao bao bọc. Chùa này thuộc loại chùa nghèo, vách xây, mái lợp ngói âm dương, sân chùa lát gạch, bên trong chánh điện lát xi măng, cách xa phía sau chùa khoảng 100 m, có ba ngôi tháp mộ của các vị trụ trì đã viên tịch. Mỗi lần anh tôi ra thăm người bà con tại chùa là mỗi lần tôi tháp tùng anh tôi để viếng chùa, lễ Phật, và nếu gặp dịp nghĩ lễ vài ngày, thì tôi ở lại chùa với anh tôi trước khi trở về đất Quảng.
Điểm sâu đậm đặc biệt ám ảnh mãi trong tôi, mỗi khi nhớ Huế là nhớ đến cặp rắn tu ở chùa này. Trong chuyến viếng chùa lần đầu tiên, khi sương chiều buông xuống sau sườn núi Ngự Bình và sau khi tiếng chuông công phu chiều vừa chấm dứt thì người bà con của anh tôi cho biết là trong chùa này có cặp rắn khổng lồ dưới đất của các ngôi tháp, vào đợt công phu lúc 3 giờ sáng thường hay bò vào chánh điện để nghe kinh, và xong thời kinh thì bò lại về hang xuống tháp. Theo lời của người ấy cho biết thì cặp rắn này ở chùa này đã lâu, rất hiền, không nguy hiểm, không đáng sợ, vì trong mấy năm tu ở đây, ông ta chưa bao giờ thấy hay nghe nói cặp mãng xà này làm hại ai cả, mặc dù ngoại hình dễ làm cho người nào gặp lần đầu cũng phải khiếp đảm vì sự to lớn của thân hình bởi những khoang rằn ri màu vàng và đen sọc trên các vảy dầy sắp lớp trên mình. Chúng tôi đang nghe kể lại về chuyện cặp rắn tu thì Thượng tọa Viện chủ chùa bước đến. Với nụ cười hồn nhiên và đôn hậu của một vị chân tu, ông ta nói thêm rằng đừng sợ sệt hay lo lắng chi cả, những lúc đầu chưa quen thì cứ ngồi yên trên giường, rút chân lên, để xem cặp rắn bò vào nghe kinh. Với sự ngạc nhiên pha lẫn niềm lo sợ, tôi đánh bạo hỏi T.T Viện chủ sao không đuổi cặp rắn ấy vào núi, mà để gần chùa như vậy, có thể làm hại đến tánh mạng các vị tu hành, hay các Phật tử hành hương. T.T trả lời rằng:"Chùa chiền là nơi thanh tịnh để chúng sinh tìm đến tu tập, nay chúng sinh đã đến đây tu hành nghe kinh thính pháp, mà đuổi họ (chỉ cặp rắn) đi thì không hợp đạo lý, hơn nữa họ không làm gì hại đến ai cả, vả chăng muốn đuổi họ đi, thì không ai có đủ sức đuổi họ, hãy chờ thời công phu sáng thì quí vị sẽ thấy họ và chứng kiến sự hiền hòa của họ.”
Nghe T.T Viện chủ giải thích như trên, chúng tôi cũng tạm yên tâm song chưa hết thắc mắc, nằm trên giường nghĩ miên man, mà ngũ hồi nào không hay, đến khi nghe các tiếng chuông của đại hồng chung ngân vang, chúng tôi mới thức giấc, bèn ngồi xồm dậy, xem đồng hồ thì đã 3g30 sáng, và buổi công phu sáng bắt đầu. Tiếng chuông đại hồng kèm theo tiếng niệm danh hiệu các vị phật của chú tiểu sa di vừa chấm dứt, các đèn dầu và nến được thấp sáng thì T.T Viên chủ, đắp y hậu chỉnh tề, bước lên chính điện để niệm hương thỉnh Phật. Xong phần này, T.T ngồi trên tọa cụ, một tay chuông, một tay mỏ bắt đầu tụng kinh. Độ 5 phút sau, khi chúng tôi còn ngồi xổm trên giường tre, thì bỗng nghe những tiếng đập bạch bạch dưới nền chánh điện, và qua ánh đèn dầu và đèn nến, chúng tôi thấy rỏ ràng một con rắn to, dài độ 1m50, thân hình tròn, óng ánh xanh như một ống tre luồng cở bằng trái chân người, trên đầu có một cái mồng đỏ như mồng gà trống, nhưng mồng không đứng thẳng, mà lại ngã sang một bên, giống như đội mũ ca-lô trên đầu. Tiếng đập bạch bạch dưới đất là do cái đuôi rắn đập xuống nền, khi di chuyển, vì hình như có phần cuối của đuôi bị cụt. Tiếp theo sau là một con rắn khác thân hình đen nhánh, vẻ từng khoang, dài độ 2m50 nhưng cái mồng đỏ trên đầu thì nhỏ hơn và đứng thẳng đang bò vào, nhẹ nhàng, ít tiếng động hơn. Bò qua cửa xong, thì hai con chia làm 2 hướng, bò thẳng về phía bàn thờ, leo lên bàn thờ, và quấn tròn mỗi con một bên, gác đầu lên mình, nằm nghe kinh. Đứng xa ngó vào bàn thờ, người ta có cảm tưởng như hai chồng vỏ xe hơi, sắp lên nhau thấy mà lạnh gáy.
Sau này khi hỏi tại sao một cặp rắn mà con ngắn con dài, 2 mồng trên đầu lại khác nhau, thì người bà con tu trong chùa, giải thích rất trịnh trọng, bằng cách gọi 2 con rắn ấy là "ông dài" và "ông cụt". Ông cụt là con rắn đực, có mồng lớn, ông dài là con cái có mồng ngắn. Cánh đây mấy năm, cặp rắn này có thân hình bằng nhau, sau vắng bóng một thời gian mấy tháng, khi trở về lại đây, thì con rắn đực bị cụt đuôi, có lẽ qua một cuộc hành trình nguy hiểm trong rừng sâu, hay sau một cuộc chiến đấu sinh tử với một con thú khác trong rừng, nên bị trọng thương, mình mẩy bị đầy thương tích, phải dưỡng thương trong hang dưới tháp mộ mấy tháng. Và trong lúc ấy chỉ có con cái vào chánh điện nghe kinh mà thôi, mỗi buổi sáng. Ông ta cho biết thêm, ban đêm vào khoảng khuya, lúc 12 giờ đến 1 giờ sáng, trong chùa nghe những tiếng gáy của gà tre, thì đó là tiếng gáy của ông cụt, nhất là trong những đêm trăng sáng, con ông dài thì không bao giờ nghe gáy cả.
Buổi kinh mai tụng vừa xong, chuông được một hồi, mõ chấm dứt, trong khi T.T Viện chủ quỳ lạy để rút lui, thì cặp rắn từ từ bò xuống, và trườn ra khỏi cửa như khi mới vào, và tiếng động của ông cụt mỗi lúc xa lần, về hướng các tháp mộ. Trong tuần trà buổi sáng, khi gặp lại Thượng tọa Viện chủ, ngài mỉm cười hỏi chúng tôi đã thấy cặp rắn ấy chưa, và giảng thêm: “Trong các kinh Phật, quí vị thường nghe nói đến 4 chữ Thiên Long Bát Bộ. Là 8 loại chúng sanh nguyện phát tâm bảo vệ chánh pháp, hộ trì Tam Bảo, mà rắn là một bộ môn trong bát bộ, vì họ cũng biết nghe kinh, thính pháp, tu tập hành trì, nên tâm linh của họ thăng tiến. Và qua một thời kỳ tu tập lâu dài vài nghìn năm, cũng có thể tiến hóa từ ngoại vật, súc sanh đến quả vị loài người, và từ cõi người lên các cõi chư thiên, hay các vị giác ngộ và thành Phật. Quí vị còn nhớ, ngày trước, khi đức Thích Ca đang tu khổ hạnh, ngồi dưới cội Bồ Đề, trong dãy Tuyết Sơn, có nhiều ngày bị mưa lũ hoành hành các thần rắn đến quấn quanh mình Ngài, dùng 7 đầu xoè ra che cho Phật khỏi bị ướt, cũng như trong các chuyện Tàu, các mỹ nữ Thanh Xà, Bạch Xà cũng là các con rắn tu lâu năm, Đắt Kỷ hay Nguyệt Cô đều do những con hồ ly tu lâu năm thành người v.v…” Được hỏi về các lối sống của cặp rắn tu, thì T.T Viện chủ cho biết họ không ăn thịt, chỉ ăn bó hoa tàn, cúng thải ra, các vỏ bầu bì, dưa, mướp đặt dưới chân các tháp mộ.
Từ ấy đến nay, sau khi người bà con chuyển tu đến một chùa khác, chúng tôi không có dịp trở lại chùa Trà Am nữa, cho đến 30 năm sau, có dịp đến chùa Già Lam ở Gò Vấp Sài gòn, để vấn an Hòa thượng Trí Thủ vì lúc trước HT có một thời gian tu tại chùa Trà Am, khi nhắc đến cặp rắn tu ở chùa này, thì HT cho biết là sau ngày rằm tháng 7 năm 1945, trong mùa thu, người trong chùa không còn thấy cặp rắn vào nghe kinh ở chùa Trà Am nữa.
Về các cặp rắn tu, tôi có duyên hội kiến với T.T Thiền Tâm tu ở ngôi chùa sau lương Vĩnh Minh Thiền Viện ở xã Đại Ninh, thuộc huyện Đức Trọng, Tỉnh Lâm Đồng, Ngài cho biết có làm lễ quy y cho mấy cặp vợ chồng rắn trong rừng Bảo Lộc, ra quỳ xin ngài quy y dưới dạng hình người, và nhiều cặp rắn khổng lồ đã vào khoanh tròn trên giường trong thiền thất của Ngài, mặc dù Ngài đã khóa cửa rất kỹ, và khi Ngài ngồi thiền, nhiều cặp rắn đã nằm sát sau lưng Ngài. Các đệ tử của ngài kể lại, trong tang lễ của Ngài khi kim quan của Ngài sắp đưa nhập tháp, kim quan được quàn lộ thiên để các đệ tử đến đảnh lễ, thì một cặp rắn, toàn thân màu vàng, có tỏa ánh sang, bò đến trước kim quan ngẩng đầu bái 3 bái, và sau đó biến lẹ vào rừng cây xanh ngắt.
Trong đời tôi, thấy rắn và nghe chuyện rắn cũng nhiều như hang rắn tu ở trong núi Sập trong dãy Thất Sơn, con rắn khổng lồ Buông Ay Riên, giữa huyện Cống Sơn giáp ranh tỉnh Phú Yên và Darlac ở Rừng Lào về, nhưng không có hình ảnh nào khiếp đảm và sống động bằng cặp rắn tu ở Chùa Trà Am, mà đã 50 năm qua, hình ảnh cặp rắn ấy không bao giờ phai lợt, và câu nói nhẹ nhàng của T.T Viện chủ Chùa Trà Am vẫn còn văng vẳng bên tai: “ Phật dạy: tất cả chúng sanh đều có Phật tánh, 4 loài bò, bay, máy, cựa đều có Phật tánh cả, nếu biết tu hành, không chóng thì chầy, đều sẽ đạt Phật tánh ấy ?”
Lý Trường Trân
Hội An - Quảng Nam
Gửi Nhất Như
Rất vui mừng khi thấy có một phật tử tham gia trang tinlanhbiengiao, hy vọng bạn chưa chùng bước trước sự áp đảo của nhiều người và bạn sẽ vẩn tiếp tục ghé thăm trang này để trao đổi các vấn đề về tín ngưỡng. Đọc bài viết của bạn trên trang tinlanhbiengiao ngày 17/12/09, bạn đã khen Huỳnh Christian Timothy ". . .phân tích hay như vậy. . ." và ". . .lập luận kỹ càng và chi tiết. . ."". . .kiến thức Phật Pháp rất sâu. . ." nhưng cuối cùng bạn lại kết luận ". . .Những gì bạn biết về Phật Pháp chỉ là Giả Danh. . ." làm tôi không hiểu gì hết ! Tôi đã có đọc kỹ càng 3 bài viết :Tìm hiểu Niết bàn của Lê Anh Huy, Vô Ngã của Lê Anh Huy và Huỳnh Christian Timothy và Phê bình Thuyết Vô Ngã trong Triết Phật của Huỳnh Christian Timothy đăng trên trang Hợptinhhoply.org, mục Học thuyết. Vì các bài viết này là do người Tin lành viết nên có thể có người cho là không có tính khách quan lắm, nhưng vì bạn là Phật tử mà đã có lời khen tặng như trên và còn có một bạn Phật tử khác là owevongavothuong đã viết bài trên trang này ngày 31/10/08 cũng khen Huỳnh Christian Timothy ". . .nghiên cứu giáo lý phật khá nhiều. . .", ". . .có trình độ khá cao. . ." ". . .đưa Thuyết Vô Ngã bên nhà Phật ra để phân tích và biện luận khá hay. . .". Các bạn Phật tử đánh giá bài viết phân tích hay, nhưng, cả hai bạn đều không bị thuyết phục. Tại sao? Tôi rất muốn trao đổi nhiều điểm với owenvongavothuong về bài viết post ngày 31/10/08 nhưng rất tiếc là ông bạn này đã từ giã trang tinlanhbiengiao sau khi bị "kiến cắn" (xin lỗi các bạn tin lành) nhiều quá. Bạn Nhất Như thân mến, bạn cho là Huỳnh Christian Timothy biết về Phật Pháp chỉ là Giã danh là sao? có phải ý bạn muốn nói Huỳnh Christian Timothy chỉ ngụy biện hay không ? Theo sự hiểu biết của tôi thì "Đạo" là con đường, Đạo Phật là con đường theo Phật, Phật Thích Ca đã đề xướng ra một triết thuyết để dẩn dắt chúng sinh đi trên con đường mà điểm đến là mơ hồ và bất tận. Đạo Phật là một triết thuyết, mà đã là triết thuyết thì cho dù bạn có đào sâu vào hết cuộc đời của bạn, bạn cũng không có đường ra. Cùng đích của Đạo Phật là Phá chấp như bạn nói, không chấp ngã, không chấp pháp, không còn biết đúng , sai, phải ,quấy để nhập Niết bàn tức là đạt đến cảnh giới không còn ý thức được là mình tồn tại. Rất tiếc là bạn đi sai đường nên không biết tận hưởng sự sung sướng được làm "người" cho nên bạn tìm hết cách để diệt bỏ tính chất " người" của mình mà Đấng Tạo Hóa đã tạo dựng từ thuở ban đầu. Bạn và tôi đều do Đấng Tạo Hóa dựng nên và đặt để chúng ta đứng trước nhiều con đường, dù muốn hay không, chúng ta cũng phải đi tới phía trước, và chúng ta phải tự mình lựa chọn con đường đúng để đi. Con đường của bạn đi cực khổ quá vì phải tìm cách phá bỏ cái bản ngã của mình đi đến một nơi vô vọng. Còn con đường của tôi đi thì vui vẽ, bình an ở trong sự bảo bọc che chở của Đức Chúa Trời đến cuối đường thì hiệp lại với Đấng đã tạo ra mình. Phật Thích Ca là Ông thầy của Đạo Phật, còn Chúa Giê-su là đường đi, là chân lý, là Lẽ Thật nên không thể so sánh được. Đạo Chúa Giê-su dẫn dắt chúng ta trở về nguồn cội, đạo Phật dẫn dắt bạn đi đến đâu? bạn có bao giờ suy nghĩ đến điều đó không? Tôi không có ý bài bác tôn giáo của bạn, tôi là người Tin lành, mà người Tin lành thật sự luôn làm theo mạng lịnh của Chúa là phải rao truyền Tin lành cho nhiều người được biết, và tôi nghĩ, Huỳnh Christian Timothy cũng vậy nên ông đã bỏ thời gian và công sức nghiên cứu giáo lý nhà Phật để chỉ ra những điểm có thể giúp ích cho nhiều người biết đi đúng đường mà thôi. Tất cả đều là vì Tình Thương trong Đức Chúa Giê-su, cho nên bạn đừng trách Huỳnh Christian Timothy tại sao lại can dự vào Phật Pháp mà bài bác. Nói cho dể hiểu một chút : bạn đi đến một điểm nào đó mà bạn biết chắc chắn con đường mình đi là đúng, thấy người khác đi sai, nếu có cơ hội chỉ đường cho người ta bạn có chỉ đường hay cứ để người ta đi lạc ? Hy vọng bạn Nhất Như còn tham gia trang này. Chúc năm mới bình an, vui vẽ.
Đôi lời về "Phê bình thuyết Vô Ngã trong triết Phật"
Xin chào
Chúc tác giả thành công trên con đường giải thoát tâm linh của mình.
thì ra hai bạn VoThuong và
thì ra hai bạn VoThuong và xhoang bị xoá bài vì phạm quy ( viết toàn chữ in) nên tôi không cần đăng phản hồi nữa.